Hách Liên - Chương 4: Tình đoạn
Tiểu Lạc tử vốn là một thái giám làm việc ở trù phòng, nhưng cách đây không lâu được Trần công công đưa về cung Hoàng hậu là nô tài. Tiểu lạc tử vốn là một thiếu niên mới mười bốn tuổi, dung mạo cũng coi như thanh tú nhưng tiếc là lại bị câm, hắn khi biết mình sẽ làm nô tài cho hoàng hậu nương nương thì hồi hộp không thôi.
Trước khi dẫn hắn đến cung Hoàng hậu thì có dặn trước hắn, sở dĩ hắn được chọn là vì hắn không nói được, những gì hắn nhìn thấy nghe thấy, một câu một chữ cũng không được phép lộ ra, nếu không cả cửu tộc nhà hắn cũng sẽ tan biến trên thế gian này.
Lúc đầu tiểu Lạc tử cũng chỉ ngây thơ nghĩ sẽ cẩn thận, nhưng đã hai tháng nay, hắn biết là tại sao lại phải như vậy. Đứng trước cửa căn phòng đóng kín, hai bên là thị vệ canh phòng nghiêm ngặt, tiểu Lạc tử nhẹ đẩy cánh cửa bước vào. Tuy đã nhìn cảnh tượng trong phòng hơn 2 tháng nay, nhưng mỗi lần bước vô nhìn thấy hắn lại không khỏi hít một ngụm khí lạnh.
Trong căn phòng rộng lớn, đồ đạc rơi vỡ khắp nơi, thứ còn nguyên vẹn cũng chỉ có bộ bàn ghế trong phòng và chiếc phượng sàng hoa lệ. Một sợi xích sắt từ giữa phòng kéo dài đến chỗ phượng sàng, nối với chiếc vòng sắt đen đang bị khoá chặt trên cổ người nắm trên đó, chiếc vòng ma sát tạo lên những vết đỏ nhuốm máu trên chiếc cổ trắng ngần.
Nam tử bị xích trong phòng chính là hoàng hậu của Liệt hoả quốc, vị Quỷ tướng danh chấn tứ phương, nhưng giờ đây như hoàng tước bị bẻ mất vũ dực (*), bị cầm nhốt nơi này.
Nam nhân trên phượng sàng như một con búp bê vải rách nát, toàn thân gầy gò trần trụi trải dài những vết xanh tím chồng chất đến không thể nhìn ra màu sắc da nguyên bản, hai mắt mở to mang theo sự trống rỗng tịch mịch, mỗi lần vô tình nhìn vào ánh mắt ấy, hắn như có cảm giác chủ nhân đôi mắt này đã không còn cái gì có thể làm y chú ý được nữa.
Mái tóc đen dài tán loạn vương vãi càng tăng thêm vẻ chật vật của y. Men theo đôi chân thon dài không thể khép lại đang chảy xuôi hỗn hợp của máu và tinh dịch nam nhân. Trong không khí còn đậm mùi dâm mĩ, như tố cáo chuyện gì đã xảy ra.
Tiểu Lạc tử nhanh nhẹn đến bên giường nâng người nằm trên giường dậy, vừa nhẹ nhàng lau rửa vừa lo lắng nhìn trộm. Hách Liên thấy nam hài đang tỷ mỉ lau người cho mình đang trộm liếc với ánh mắt đầy lo lắng, liền khẽ mỉm cười trấn an.
Hách Liên khẽ thở dài, y biết bản thân giờ vô cùng suy yếu, lúc đầu còn có thể phản kháng, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể buông tay, mặc cho kẻ kia chiếm đoạt dày vò thân thể.Hai tháng kia quả như địa ngục, Viêm Liệt hầu như ngày nào cũng đến coi y như vật phát tiết, như một tên nam sủng thấp hèn, một món đồ chơi không hơn không kém. Mỗi lần chiếm đoạt thân thể y, Viêm Liệt không quên nói cho y biết y ti tiện cỡ nào, những gì y đang chịu chính là thứ y nên được nhận.
Đêm qua, sau khi tra tấn y đến chết đi sống lại, Viêm Liệt bèn túm tóc y gằn từng tiếng:
“Ta nói cho Hoàng hậu một tin vui, Hàn Lam đã đồng ý theo ta về cung, vị trí thế thân này Hoàng hậu không cần làm nữa, mà ta cùng Hàn Lam đều không muốn thấy gương mặt của ngươi, vậy nên, sáng sớm ngày mai ta sẽ cho người đưa ngươi đến doanh trại ở Mạt Bắc làm nô lệ. Đấy là trừng phạt cuối cùng ta dành cho ngươi, hy vọng ngươi nhận.”