Hách Liên - Chương 10: Nhu tình tựa thủy
Đây là lần thứ mấy hắn đau đớn như thế, mỗi lần nhớ đến Hách Liên, là lại giống như có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng của người kia, cảm giác hít thở không thông nay như gắt gao bao vây lấy hắn, làm đau triệt tâm khảm, không thể hô hấp.
——-
Hách Liên một thân bạch y tóc bạc, cũng đi vào cùng một khách điếm với một người mà có lẽ cả đời này y không muốn gặp. Bánh xe vận mệnh đã ngừng lại giờ lại bắt đầu xoay chuyển.Khởi đầu…. Kết thúc… Không ngừng lăn.
Một thân y phục cùng dung mạo như thế, cực kì thu hút ánh mắt người khác, Hách Liên cũng không thèm để ý, ngẫu nhiên nhìn lại một vài ánh mắt quá mức làm càn, quay đầu vẫn thanh lãnh mà đi vào trong khách điếm.
Hách Liên một thân bạch y, cũng không đem vũ khí bên người, trên mặt lại phảng phất lạnh lùng, nên cũng không ai tiếp tục làm càn nhìn theo y nữa. Nhưng xuất phát từ những cố kị trong giang hồ, hơn nữa bản thân võ công gần như mất hết, không muốn thêm phiền phức, Hách Liên vẫn mua một chiếc trúc lạp có mành che, che lại khuôn mặt của chính mình.
” Khách quan, ngài dùng bữa hay ở trọ?”
” Ở trọ, cho ta một gian phòng thượng hạng.”
” Một gian phòng thượng hạng.”
Tiểu nhị thét to một tiếng báo cho trưởng quầy, ” Khách quan, thỉnh ngài lên lầu.”
Vào phòng, Hách Liên tiện tay ném cho tiểu nhị một thỏi bạc nói: ” Mang cho ta hai vò hảo tửu, một ít đồ ăn sáng, bạc thừa thưởng cho ngươi.“
Tiểu nhị ước chừng thỏi bạc, biết ngay là lần này được thưởng nhiều, mặt mày liền mừng rỡ hớn hở nói: ” Khách quan, ngài chờ một lát, tiểu nhân lập tức mang đồ đến cho ngài.”
Nhìn tiểu nhị vội vàng chạy đi, Hách Liên nhìn quanh phòng thấy gia cụ cũng thực bình thường, nhưng bài trí khá trang nhã, cũng thật không sai. Trên giá đã để sẵn bồn nước ấm, Hách Liên lập tức rửa mặt, tẩy đi một thân bụi bặm, thấy thật thoải mái. Liền đi ra đẩy ra của sổ, dương quanh chiếu vào mi mắt, phía xa là nột đỉnh núi chìm trong mây, cảnh đẹp thật mê hoặc lòng người.
Vô hạn ánh dương thật tốt, dù cho cuối cùng nắng cũng tan đi, nhưng ngày mai vẫn còn có thể thấy. Hách Liên vươn tay chạm vào ánh dương ấm áp, làm cho một dãi ánh sáng chiếu qua lòng bàn tay, rồi gắt gao nắm lấy. Dưới dương quang lũ lũ, một loạt cánh chim sẻ lúc ẩn lúc hiện làm cho Hách Liên lộ ra nét cười yếu ớt, cánh chim kia thật tự do tự tại, nay Nam mai Bắc nhưng hiển nhiên cũng đang lưu luyến cảnh đẹp này không đi.
—————————
Một lát sau, Tiểu nhị bê đồ ăn lên. Hách Liên ngồi xuống, với lấy bình rượu tự rót một chén uống một ngụm, gật gật đầu. Hương vị vẫn y hệt như năm nào, khó trách khách điếm này kinh doanh đã lâu mà vẫn giữ được danh hiệu đệ nhất vùng này.
Bên này Hách Liên đang bình thản uống rượu dùng điểm tâm, thì bên kia Viêm Liệt đang đi lại không mục đích, sự lạnh lùng cố hữu cuối cùng cũng không còn duy trì được, hoảng hốt nhìn xung quanh. Cảnh vật như cũng, nhưng người xưa không còn, nhìn xung quanh, không chịu buông tha một mạt bạch ảnh nào hiện lên trước mắt.