[Gl] Nửa Bản Tình Ca - Chương 15
Thình thịch—
Thình thịch—
Thình thịch—
Lam Hạ vốn đã căng thẳng, giờ đây hai bên tai còn bị oanh tạc bởi dàn loa chất lượng cao của Four Seasons, nơi những cuộc tranh luận của giám khảo vang lên dồn dập. Nhịp tim dồn dập như tiếng trống gõ dội thẳng vào lồng ngực, khiến đầu óc cô choáng váng. Những gương mặt vừa lạ vừa quen chăm chú nhìn cô với ánh mắt dò xét, mỗi ánh nhìn như một mũi kim xuyên thẳng vào thần kinh căng thẳng. Cảm giác bị bao vây ngột ngạt đến mức chỉ cần chậm một nhịp, cô sợ mình sẽ bật dậy và bỏ chạy khỏi nơi này.
-Just relax, I’ll wait until you calm down. Don’t worry about anyone or anything. (Cứ thả lỏng, chị sẽ chờ em bình tĩnh lại, đừng lo nghĩ về bất kỳ ai, bất kỳ thứ gì cả!)
Giọng nói của chị gái lolita rất hào sảng, rõ ràng là muốn trấn an, nhưng qua tai Lam Hạ chết nhát đều vô nghĩa.
Cái gì vậy!?
Có ai giải thích cho bé biết được không?
Sao Giang Đông nói là đi chơi rồi lại tống bé vào đây vậy!?
Ét ô ét!?
Giang Đông siết chặt tay Lam Hạ, dù ngoại hình cô trông to hơn Giang Đông vậy thôi, chứ luận về sức lực thì thân hình nặng trịch chậm chạp này sao mà bằng được người học võ như em gái?
Em đã không muốn cho cô chạy, cô thoát bằng cách nào bây giờ!?
Lam Hạ càng nghĩ càng uất ức, nhưng không biết phải làm sao, giá mà có phép màu như trong phim hoạt hình, cô sẽ đào đất độn thổ biến mất!
Lam Hạ quay sang nhìn Giang Đông, đôi mắt tự lúc nào đã ngập nước, cô mấp máy môi khẽ nói rằng mình muốn đi về, liền bị em gái kéo mạnh đến mức va vào người em ấy.
-Chị hai.. đâu có ai nói gì chị đâu, nhanh, trình diễn đi.
-Nhưng… nhưng mà…
-If you can’t perform, then get out, now!!! (Không thể trình diễn thì đi ra ngoài, nhanh!)- Bên loa truyền đến giọng nói, không cần nhìn mặt, cũng có thể biết rõ chủ nhân giọng nói đang cực kỳ khó chịu.
Năm người còn lại đều hướng mắt nhìn Priya, Khả Hân cau mày, nàng ấy chịu trách nhiệm phiên dịch, nhưng hiện tại nàng ấy không muốn mở lời. Có rất nhiều bạn trẻ đến dự thi cần phiên dịch, có bạn lại không, giờ phút này Khả Hân chỉ mong hai em gái nhỏ này không hiểu được lời Priya nói… nhưng xem ra hơi khó, lúc nãy em gái gầy kia đã tự trao đổi, lại còn rất lưu loát với chị Cindy nữa.
-Don’t waste my time! Next! (Đừng lãng phí thời gian của tôi, người tiếp theo lên đi!) – Priya lặp lại lần nữa.
Khả Hân nhìn Priya, không tin được đây có thể là người trong ekip của chị Băng nhà mình!? Nàng ấy tưởng Hạ Băng chỉ chọn người tử tế?
Tuy Khả Hân làm trong lĩnh vực kinh tế, nói thẳng ra chẳng dính chút gì về nghệ thuật, nàng ấy ngồi đây đóng vai trò linh vật, nhưng linh vật cũng biết suy nghĩ đấy! Nàng ấy có thể không có kinh nghiệm ở mảng nghệ thuật nhưng chắc chắn giữa kinh tế và nghệ thuật vẫn có điểm chung, chính là cách vận hành tập thể, một bộ máy tốt là khi mỗi bánh răng đều ăn khớp với nhau.