[Edit] Cầm Thế Nào Cũng Phải Lấy - Chương 5 : Xuất viện
Edit: huyenhuyen
Chương 5: Xuất viện
Cuối cùng cũng mong chờ ngày Cố Dã xuất viện, thời tiết hôm nay thật đẹp, cho nên lòng người cũng cảm thấy ấm áp .
Liên tiếp ngủ trên sô pha nhỏ trong bệnh viện hai đêm liền, Tô Ngôn thực sự không thể nói lên lời, sau khi đứng bên cửa sổ vươn vai, đấm vài cái thắt lưng đau nhức, cô nhìn ra ngoài thì thấy một đám trẻ con đang chơi đá bóng trên sân cỏ.
Tiếng cười của bọn trẻ thanh thúy và rất lớn, khiến cho Tô Ngôn bất giác cũng cười theo.
Khi Mạnh Hạo đến bệnh viện đã vào buổi chiều, lúc đó Tô Ngôn đang cắt táo cho Cố Dã ăn, thành thật mà nói thì kỹ năng gọt táo của Tô Ngôn thực sự không tốt lắm, một quả táo cắt thành ba phần cũng không tồi, Cố Dã liên tiếp ăn luôn toàn bộ ba phần táo đấy.
Vốn dĩ cô muốn giữ lại cho mình một miếng táo …
Mạnh Hạo tình cờ nhìn thấy hai người,có vẻ hai người họ chung sống khá hòa hợp.
” Cố tổng, tôi đi làm thủ tục xuất viện, tôi đặt quần áo của anh ở đây.” Mạnh Hạo đưa chiếc túi trên tay mà đã bảo Cố Dã đã bảo anh mang theo trước đó.
“Tôi cũng đi.” Tô Ngôn đứng dậy, tay vẫn cầm một con dao chuẩn bị gọt quả táo thứ tư.
Mạnh Hạo nhìn Cố Dã,thấy anh cũng không phản ứng gì liền gật đầu. .
Đặt đồ vật trong tay xuống, Tô Ngôn đi theo Mạnh Hạo ra ngoài, ngẩng đầu nhìn anh hai lần muốn nói rồi lại thôi.
“Cô Tô, cô muốn nói gì?” Mạnh Hạo chủ động mở miệng, giọng nói trong trẻo, vừa đi vừa nói chuyện.
“Tôi liền nói ngay đây” Tô Ngôn xấu hổ gãi đầu, vốn dĩ cô là người thẳng thắn và trong lòng nghĩ cái gì không bao giờ có thể giấu được.
“Tôi không biết anh Mạnh năm nay bao nhiêu tuổi, đã có bạn gái chưa?”
Quả nhiên, Tô Ngôn vẫn đang nhớ về chị em gái ở nhà.
Mạnh Hạo: “…” Hỏi như vậy không phải là quá trực tiếp sao?
Tô Ngôn nói thêm, “Tôi thực sự giúp anh Mạnh tuấn tú lịch sự tìm và giới thiệu vài người bạn gái.”
Mạnh Hạo: “… Cảm ơn cô Tô, bất quá tôi vẫn chưa có kế hoạch có bạn gái.” Lời này đã nói ra đến mức độ này, hầu hết người bình thường đều có thể hiểu được.
Nhưng Tô Ngôn không phải người bình thường như vậy —
“Chuyện này không sao, người tốt như anh nên có bạn gái sớm hơn, để sau này yên ổn làm việc.” Tô Ngôn thuyết phục không biết mệt mỏi, hoàn toàn không để ý đến chính mình lúc này , cũng giống như bà mối.
Mạnh Hạo bước nhanh hơn,vốn dĩ trong nhà đã bị bố mẹ anh đã giục anh nhanh chóng hẹn hò, nhưng ở đây anh lại gặp một người phụ nữ rất thành thục hỗ trợ thu xếp làm mối…
Thật sự rất đáng sợ.
Bởi vì tiền đặt cọc và viện phí khi nhập viện đã được thanh toán nên Tô Ngôn chỉ có thể giúp tiền thuốc, vốn dĩ bác sĩ không khuyên xuất viện, nhưng Cố Dã nhất quyết bắt cô phải kê một đống thuốc để Cố Dã quay về đúng giờ và cố gắng thực hiện ít hoạt động nhất có thể.