Đại Sắc Lang (Đam Tứ Tuyệt) - Chương 36
Hiện tại tôi cảm thấy cực kì bối rối và khó xử, tôi phân vân, hai ngày nay ngủ cũng không được, chớp mắt cũng không xong, trong lòng cứ phập phồng nao núng, lo sợ. Bất quá tôi cũng chẳng biết, tôi đang lo sợ điều gì, không phải lo sợ rời xa Tiểu Khải, chính là có cái gì đó đang giày vò tâm trí tôi.
Tôi không biết Tiểu Khải em ấy có những suy nghĩ giống tôi hay không, nhưng em ấy tự tin, em ấy bá đạo, lúc nào cũng lấy lòng tôi, lo lắng quan tâm tôi, em ấy yêu tôi như thế nào, tôi đối em ấy còn hơn cả thế.
Trái tim vốn dĩ chỉ có một, tình yêu cũng là một, nhưng tôi giống như cố gắng tách nó ra, nhồi nhét những thứ vớ vẩn vào bên trong. Nói thẳng ra, anh ta đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi một lần nữa, tôi gần như sụp đổ, trái tim tôi co thắt, vì tôi biết, tôi đã từng yêu người này, thực khốn nạn.
Anh ta lấy lý do nhớ tôi mà từ bỏ sự nghiệp, từ bỏ gia đình, chỉ vì tìm đến tôi. Tôi như thế nào lại một lần rơi vào thống khổ, tôi không muốn làm kẻ phiền toái, tôi chỉ cần hạnh phúc như hiện tại là được, ông trời chỉ cho tôi giây phút vui vẻ rất ngắn ngủi, lại tiếp tục đưa tôi vào con đường bế tắc.
Sở Mặc từng nói với tôi: “Càng yêu càng hận”. Câu nói đó, dường như đục khoét tâm hồn tôi. Phải, tôi hận anh ta, tôi là cứ hận, cứ hận như vậy, nhưng không sao dứt hình ảnh anh ta ra khỏi đầu tôi, tôi giống như một tên cẩu khốn nạn, lúc nào cũng ôm mình ngồi một xó, tự dằn vặt bản thân, cho đến khi nhìn thấy thân ảnh của em ấy, tôi cảm thấy ấm áp phần nào.
Tôi thả mình giữa con phố tấp nập như thường lệ, tâm hồn lại không hoàn toàn ăn khớp với tôi, tôi cứ như muốn cười nhạo bản thân, muốn hét thật lớn: “Hạ Nghiệt, là mày ngu ngốc trước đây từng muốn mình được yêu thương, hiện tại chỉ vì thứ tình cảm này, mày cư nhiên có thể làm đau người mày yêu.”
Tôi muốn khóc, nhưng hốc mắt vẫn khô khốc, tôi muốn buồn, cũng không buồn được, bởi vì tôi nghĩ đến Tiểu Khải, em ấy vì tôi mà đã làm rất nhiều việc, tôi làm sao có thể phản bội em ấy.
Tôi cư nhiên lại nhớ về những lời nói của Sở Mặc, anh ta nói yêu tôi, nói rằng anh ta hối hận vì không bảo vệ được tôi, anh ta nhu nhược, anh ta không giữ được người mình yêu, anh ta còn rơi lệ trước mặt tôi, nói lời tạm biệt, ngắn gọn, nhưng… làm sao đau quá.
Không hiểu sao, nhìn anh ta tuyệt vọng như vậy, tôi lại nhớ đến hoàn cảnh trước đây của tôi, tôi luôn sống trong tuyệt vọng không lối thoát, tôi muốn một lần nói với anh, giây phút tôi xoay người bước đi, tôi đã rơi lệ, là rơi lệ vì anh ta, vì tôi yêu anh ta. Như vậy không chừng có thể cho anh ta một niềm hy vọng nhỏ nhoi.
Nhưng là tôi sai, suy nghĩ như vậy thì người đời chỉ có thể tát vào cho tôi một bạt tai, tôi chỉ sợ, mất đi Tiểu Khải, sẽ không thể níu kéo được nữa. Lại lo sợ, bản thân lại đem người khác vào trong lòng.
Tôi quả thực điên rồi, phải a, tôi làm sao không thể phát hiện ra được chứ. Tôi đi qua nhà hàng cao lớn quen thuộc kia, trầm mặc đứng đó một lúc, kí ức lại hiện về.
Qua tấm kính kia, tôi nhìn thấy tôi và Sở Mặc đang ngồi với nhau, anh ta ôn nhu, anh ta quan tâm tôi, gắp cho tôi từng miếng ăn vào đĩa, lại không ngừng nhắc nhở tôi “Cậu gầy quá, ăn nhiều vào”.