Biến Thái Thầy Giáo: Cô Học Sinh 23 Tuổi. [ H Cao ] - Chương 13: Em và cậu ta định làm gì trong này.
- Metruyen
- Biến Thái Thầy Giáo: Cô Học Sinh 23 Tuổi. [ H Cao ]
- Chương 13: Em và cậu ta định làm gì trong này.
Hôm nay, Hải Tiêu Tiêu vẫn được hưởng đãi ngộ được Ôn Hạ Thanh chở đến trường.
Tối qua mẹ cô có gọi được hỏi thăm tình hình của cô, biết cô ổn mẹ cô rất vui. Đứa em gái của cô đã xuất viện nhưng cái chân bó bột không thể đi đâu được cả, đang quậy ầm ĩ ở nhà.
Sắp tới được nghỉ lễ, cô phải về nhà một chuyến thăm bố mẹ, sẵn tiện hỏi em gái cô một số chuyện, ví dụ như về Bạch Mục Thần chẳng hạn.
Quả thật nhắc tào tháo, tào tháo thể nào liền đến.
Vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh, đang rửa tay cô bỗng bị đẩy nhào vào tường.
Một thân thể to lớn ép chặt người cô, đây là Toilet nữ, không phải cô gặp phải tên biến thái cướp sắc chứ!
Đang định hét lên thì bàn tay to lớn nhanh chóng chặt miệng cô lại.
– Ngô.
– Em hét cái gì, là tôi.
Lúc này cô thôi giãy giụa, ngướng mắt nhìn đầu tóc vàng óng. Trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc.
” Đây là Toilet nữ! Còn cậu là nam! “
Như hiểu được ý nghĩ của cô, Bạch Mục thần cong khóe môi, buông tay đang chặt ở miệng cô ra.
Nhưng rất nhanh lại ôm chặt eo cô mờ áp nói.
– Em làm sao vậy? Lúc trước chúng ta vẫn thường như vậy mà!
Cái gì?
Cô trợn tròn mắt, nếu như vậy em gái cô và cậu ta…!!!
– Ư, lâu ngày không gặp anh nhớ em lắm đó, trông em ngày càng quyến rũ.
Bạch Mục Thần ghé vào tai cô thổi khí, ngực như vô tình cố ý ma sát với ngực cô, bàn tay nào đó đã ầm thầm bóp cái mông mịn màng sau lớp váy.
Cô giật nảy mình, cả người vì sự đụng chạm của cậu ta mà rung rẩy.
– Này, buông ra.
Cô không biết lấy sức lực ở đâu gạt tay cậu ta ra, chạy thẳng ra cửa.
Nhưng vừa ra ngoài, đã bị cậu đuổi tới, lại lần nữa bị áp vào tường.
– Em muốn chơi trò mới với tôi đấy à!
Hải Tiêu Tiêu quả thật tức điên, nếu cậu ta mà là em cô chắc chắn đã bị ăn mấy cái tát từ cô rồi.
Ánh mắt cô nhìn xung quanh tìm người tốt bụng nào đó mong giúp đỡ.
Thiên a! Sao không có ai đi Toilet vậy.
Đang lúc Bạch Mục Thần lại ôm eo cô một lần nữa, một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
Má ơi, cô được cứu rồi.
– Các em làm gì vậy?
Nhắc đôi kính đen nhánh, anh lạnh lùng bước đến.
Nhìn tư thế mờ áp của cô và Bạch Mục Thần, cô bỗng thấy chột dạ, giống như bị bắt gian tại trận.
Ôi, khốn. Sao cô lại có suy nghĩ như vậy chứ, thế là cô ngước mặt vô tội nhìn Trương Diệp Thành.
Bạch Mục Thần khó chịu nhìn người phá đám trước mặt, nhưng khi thấy người đàn ông nghiêm nghị, lạnh lùng kia thì khó chịu buông con mồi đang kề miệng mà không ăn được ra.