[Bhtt][Edit-Hoàn] Xuân Thiên Lai Liễu Tựu Đãng Dạng - Diệp Sáp - Chương 88 - Tiểu Thảo muốn ở mặt trên
- Metruyen
- [Bhtt][Edit-Hoàn] Xuân Thiên Lai Liễu Tựu Đãng Dạng - Diệp Sáp
- Chương 88 - Tiểu Thảo muốn ở mặt trên
Phong Uyển Nhu hô hấp dồn dập mang theo run rẩy, bàn tay ngày thường lạnh lẽo giờ phút này cũng nóng cực kỳ. Hai chân vô lực khép kín lại, nàng như cũ nỗ lực khắc chế dục vọng, giãy dụa bắt lấy tay Tiểu Thảo, mặt mày nhăn lại gắt gao.
Tiểu Thảo không rõ vì cái gì đến lúc này Phong Uyển Nhu còn khống chế chính mình. Nàng muốn tiếp tục động tác, nhưng chung quy vẫn không đành lòng, vì thế, hành động hôn môi cùng vuốt ve liền dừng lại, tâm tình trong nháy mắt cũng lạnh xuống.
Uyển Uyển, không thích nàng sao?
Phong Uyển Nhu vẫn là cau mày, hai má phiếm hồng, hai mắt hẹp dài nheo lại nhìn Tiểu Thảo. Phong Uyển Nhu nằm ở trên giường, mà mình lại từ trên cao nhìn xuống khiến Tiểu Thảo bắt đầu hưng phấn, tim đập lại bắt đầu đập nhanh không ngừng.
“Tiểu Thảo, không cần như vậy.”
Thanh âm của Phong Uyển Nhu không còn thanh lãnh, hơn một phần bị những hành động vừa rồi tác động lên vì vậy nghe có vẻ nhu nhược. Nguyên bản Tiểu Thảo vẫn còn đắm chìm trong dục vọng không có thoát ra, nghe xong lời này giống như là bị tạt một chậu nước lạnh, nàng kinh ngạc nhìn Phong Uyển Nhu, liếm liếm môi.
“Chị không vui sao?”
Chẳng lẽ là nàng hiểu sai ý của Phong Uyển Nhu? Phong Uyển Nhu nhìn nàng, trên trán còn có một vài cọng tóc dài rũ xuống, váy dài đã sớm bị Tiểu Thảo rút đi, lộ ra hai chân thon dài tuyết trắng, đẹp đến mức người nào cũng muốn vuốt ve hôn lên.
“Tiểu Thảo, tôi không thích em như vậy.”
Thanh âm Phong Uyển Nhu có chút áp lực, lời này nàng nghẹn ở trong lòng đã lâu. Tiểu Thảo bị nàng nói có chút mơ hồ, ngơ ngác nhìn nàng.
Hơi hơi cúi đầu không nhìn tới ánh mắt Tiểu Thảo, Phong Uyển Nhu nhẹ nhàng mà thở dài.
“Tôi biết em cùng Dạ Ngưng là hảo bằng hữu, nhưng là bằng hữu không nhất định phải học tập bắt chước nàng ta. Tôi yêu là Dương Tiểu Thảo vô cùng đơn giản, chứ không phải phiên bản của Dạ Ngưng.”
“Em……”
Tiểu Thảo bị Phong Uyển Nhu nói làm cho mặt có chút hồng, nàng nhỏ giọng biện giải.
“Em không có.”
“Còn nói không có? Em vừa rồi muốn làm gì?”
Nói một hồi, Phong Uyển Nhu khôi phục khí lực, ánh mắt nhìn Tiểu Thảo mang theo một tia chế nhạo. Tiểu Thảo bĩu môi nghĩ nghĩ, nhỏ giọng nói.
“Em chỉ là sợ chị nói em vô dụng.”
“Tôi khi nào nói em vô dụng?”
Phong Uyển Nhu nhíu mày, nàng nói qua Tiểu Thảo ngơ ngơ ngẩn ngẩn, nhưng cho tới bây giờ chưa nói nàng ta vô dụng a. Tiểu Thảo nhìn Phong Uyển Nhu, trên mặt đầy vẻ ủy khuất.
“Ai bảo các phương diện chị đều vĩ đại như vậy, Ngưng Ngưng nói, nếu tại phương diện này không áp được chị, về sau đều không có biện pháp xoay người.”
Phong Uyển Nhu nghe xong Tiểu Thảo nói liền cười không ngừng. Bàn tay đưa lên vén tóc dài trên trán, nghiêng mắt nhìn nàng, thanh âm pha mang theo một chút cảm giác làm nũng.