[Bhtt][Edit-Hoàn] Xuân Thiên Lai Liễu Tựu Đãng Dạng - Diệp Sáp - Chương 85 - Gặp mặt
- Metruyen
- [Bhtt][Edit-Hoàn] Xuân Thiên Lai Liễu Tựu Đãng Dạng - Diệp Sáp
- Chương 85 - Gặp mặt
Đang ăn bánh quẩy, Phong Uyển Tư vừa nghe này thanh âm quen thuộc này liền sửng sốt, lập tức ngẩng đầu nhìn Phong Uyển Nhu. Phong Uyển Nhu cũng biến sắc, nhanh chóng xoay người ra bên ngoài. Tiêu Mạc Ngôn vẻ mặt toàn dấu chấm hỏi nhìn Phong Uyển Tư cùng Phong Uyển Nhu, trong lòng rất là kinh ngạc. Ai a, như thế nào làm cho hai chị em nhà này biến hóa lớn như vậy? Nghe cách xưng hô hẳn là không thân mật, nhưng trọng điểm là nàng ta là nữ nhân.
“Phong tổng, Phong tổng !”
Giọng nói quen thuộc dần dần tới gần, thỉnh thoảng còn có tiếng hỗn loạn cãi nhau cùng người hầu, nghe rõ là thanh âm của người nọ. Phong Uyển Nhu nhịn không được , đẩy ghế dựa ra, đứng dậy đi ra ngoài.
“Tỷ.”
Nhanh chóng nuốt xuống cái bánh quẩy trong miệng, Phong Uyển Tư đứng dậy cùng đi ra ngoài. Nhưng vừa đứng lên nàng liền dừng lại, nhớ tới lần trước tỷ tỷ cùng Tiểu Thảo thân thiết bị mình một cước đá đi xuống ghế sô pha, Tiểu Thảo sau đó lại nói thiếu chút nữa mình làm nàng ta bán thân bất toại. Rối rắm một hồi, Phong Uyển Tư lại đặt mông ngồi xuống.
“Ai vậy?”
Tiêu tổng cũng không phải đèn cạn dầu. Bên này Phong Uyển Tư vừa yên tĩnh ngồi xuống, bên kia nàng liền mở to mắt ra bên ngoài xem, vươn cổ lên cao, một chút cũng không che dấu lòng hiếu kỳ. Phong Uyển Tư không nói chuyện, bĩu môi, trong lòng có chút chua. Nàng cảm thấy mình thực mâu thuẫn, hy vọng tỷ tỷ hạnh phúc, lại không hy vọng nàng quá yêu Tiểu Thảo mà xem nhẹ mình. Ngẫm lại, ngày đó cũng chính nhờ Tiểu Thảo có thể chịu được mình, này nếu đổi là người khác, cùng người yêu đang thân mật, bị một cước đạp một cước rớt xuống đất chắc chắn sẽ nổi bão, ai da…
Cước bộ càng lúc càng nhanh, thanh âm tranh cãi cũng càng lúc càng lớn. Phong Uyển Nhu sốt ruột, càng lúc tiếng cãi nhau càng lớn thúc đẩy nàng đi nhanh hơn. Lúc tới cửa, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc kia, Phong Uyển Nhu thở phào một hơi, đôi mắt tràn ngập ôn nhu.
“Phong tổng. Nàng kìa, tôi tìm nàng.”
Đứng ở cửa bị người hầu chặn lại chết sống không cho vào nhà, Tiểu Thảo thực ủy khuất nhìn Phong Uyển Nhu. Tay vươn ra với không tới Phong Uyển Nhu, tư tưởng của nàng chỉ có một, chuyến đi này thực ủy khuất, hoàn toàn đã quên mất vì sao mình đến. Nhìn Phong Uyển Nhu đứng ở trước mặt mình cũng không nhớ tới rốt cục là ai gửi cho nàng tin nhắn nói không sống nổi. Lúc này nàng chỉ muốn tố cáo mấy người đang chặn đường nàng, cực kỳ giống hài tử tìm người lớn ra giúp.
Đây là chỗ nào a, nàng tìm Phong tổng cũng không dễ dàng gì. Ở ngoài cửa có mấy anh vệ sĩ đẹp trai mang kiếng đen đều cho nàng vào, kết quả vào đây lại bị người hầu ngăn cản, thực khiến Tiểu Thảo thương tâm. Nàng vẫn cảm thấy bộ dạng mình thiệt hiền lương thục đức, như thế nào đến nơi này lại bị nghi ngờ này nọ?
Phong Uyển Nhu nhìn sự ủy khuất của Tiểu Thảo, muốn cười, nhưng là nhìn thấy nàng kéo hành lý thì ngực lại là căng thẳng. Nàng chạy lên, kéo tay Tiểu Thảo.
“Sao em lại tới đây?”
Người hầu thấy Phong Uyển Nhu như vậy mới tránh ra. Tiểu Thảo trừng mắt nhìn mấy người hầu, cầm tay Phong Uyển Nhu, hừ hừ.