[Bhtt][Edit-Hoàn] Xuân Thiên Lai Liễu Tựu Đãng Dạng - Diệp Sáp - Chương 69 - Vạn năm thụ
- Metruyen
- [Bhtt][Edit-Hoàn] Xuân Thiên Lai Liễu Tựu Đãng Dạng - Diệp Sáp
- Chương 69 - Vạn năm thụ
Edit: girl_sms
Hai người ngồi đối diện thật lâu, Phong Uyển Nhu hơi hơi nhắm hai mắt lại, lông mi nhẹ nhàng rung động, hai má đỏ ửng, Tiểu Thảo nhìn động tác này của Phong Uyển Nhu, tim đập cuồng liệt, như muốn lập tức nhảy ra khỏi lồng ngực.
Thời gian tựa hồ tại trong nháy mắt đều ngưng động, thân mình hướng về phía trước, khoảng cách tiếp cận càng lúc càng gần, hai trái tim dần dần hoà chung nhịp đập.
Không phải chưa từng hôn môi, chỉ là lần này là lần đầu tiên Tiểu Thảo đứng ở vị trí chủ đạo chủ động hôn môi Phong Uyển Nhu (mấy lần trước toàn Phong tổng hôn lén hôn trộm, cưỡng hôn đủ kiểu đủ thể loại :”> ), Tiểu Thảo không chớp mắt nhìn Phong Uyển Nhu, nhìn Phong tổng ngày thường một lời nói ra khiến bao người run sợ, nhưng hiện giờ Phong tổng lại vô cùng ôn nhu, chỉ dám khẽ chớp lông mi, bởi vì khẩn trương mà ánh mắt run run, càng nhìn càng cảm thấy có một ngọn lửa thiêu đốt toàn bộ lồng ngực mình, Tiểu thảo có một cảm giác muốn đem Phong Uyển Nhu hợp vào thân thể mình.
Đang lúc môi chạm môi, Tiểu Thảo có thể cảm giác được Phong Uyển Nhu run rẩy, tựa hồ nàng so với chính mình càng thêm khẩn trương, một khi xác định được điểm ấy, lòng tự tin của Tiểu Thảo cũng “Tạch” một cái bay lên đến cực điểm, tay cũng dựa theo mấy bộ phim điện ảnh hay xem, ôm eo Phong Uyển Nhu, nhẹ nhàng xoa nắn. (Tiểu Thảo bắt đầu tà ác >.<)
Quanh người đều là hương thơm của Phong tổng, Tiểu Thảo kích động đến phát run, Phong Uyển Nhu còn chưa gục sao mình muốn gục vậy nè, Tiểu thảo nhịn không được hừ nhẹ, thân mình cũng mềm yếu rũ xuống, Phong Uyển Nhu phát giác được điều này, vươn tay ôm lấy nàng, quay người lại đem nàng đặt ở dưới thân.
Nhẹ nhàng hôn ở trên mặt Tiểu thảo, như có như không hít hít mùi thơm của nàng, kĩ thuật hôn của Phong Uyển Nhu hiển nhiên so Tiểu Thảo thành thạo hơn nhiều, Tiểu Thảo bị hôn đến thất điên bát đảo nhưng vẫn không quên mục đích của mình, lắc đầu cự tuyệt
“Không được, không được……”
“Sao lại không được?”
Phong Uyển Nhu dùng sức cắn xương quai xanh của Tiểu Thảo, hai tay chống lên, từ trên cao nhìn xuống nhìn, trong mắt mang theo một cỗ oán hận vô hình. Còn không được sao? Dương Tiểu Thảo, em rốt cuộc muốn cho tôi chờ bao lâu?
Mái tóc dài ẩn ẩn bao quanh mặt, Tiểu Thảo hô hấp hỗn loạn không đâu ra đâu, lại vẫn cố nén rung động trong lòng, hai tay ôm lấy cổ Phong Uyển Nhu.
“Chị hiểu lầm em rồi .”
“Cái gì?”
Phong Uyển Nhu nhìn Tiểu Thảo, cổ áo Tiểu Thảo không biết khi nào thì đã rộng mở ra, lộ ra bộ ngực trắng như tuyết, do kịch liệt hô hấp không ngừng mà chúng đang phập phồng, Phong Uyển Nhu ánh mắt hơi hơi nheo lại, đồng tử dần dần tụ lại một điểm.
“Sắc lang !”
Tiểu Thảo mặt đỏ lên tay kéo lấy áo che lại, vừa thẹn vừa giận nhìn Phong Uyển Nhu, dùng sức cắn môi dưới nói
“Em muốn làm công !”
“Ân?”
Bởi vì đề tài chuyển đổi quá nhanh, Phong Uyển Nhu lập tức không phản ứng kịp , ngưng một chút, ánh mắt lại nhìn về phía Tiểu Thảo.