[Bhtt][Edit-Hoàn] Xuân Thiên Lai Liễu Tựu Đãng Dạng - Diệp Sáp - Chương 58 - Đúng và sai!
- Metruyen
- [Bhtt][Edit-Hoàn] Xuân Thiên Lai Liễu Tựu Đãng Dạng - Diệp Sáp
- Chương 58 - Đúng và sai!
Phong Uyển Tư như thế nào cũng không nghĩ ra lại có một lần chị gái mình và Tiểu Thảo tại thang máy giống như không quen biết nhau, lập tức từ tình yêu cuồng nhiệt chuyển sang chiến tranh lạnh. Tuy từng nói qua cô luôn luôn không hi vọng Tiểu Thảo và chị mình cùng một chỗ, nhưng sự việc như lúc này cũng không phải là điều mà cô kỳ vọng, cô thật sự có chút chịu không được.
“Chị, nghỉ trưa rồi!”
Ném chiếc áo trong tay xuống, Phong Uyển Tư đi đến bên cạnh Phong Uyển Nhu, bắt lấy cây bút máy trong tay nàng.
“Thôi đi!”
Phong Uyển Nhu giọng nói cũng có phần mệt mỏi, hai má cũng trở nên gầy hóp đi không ít, làn da thì không giống như lúc trước tròn trịa mà lại có hơi khô khô tái nhợt, cả người tiền tụy không hề ít.
Phong Uyển Tư nhìn thấy lại cực kỳ đau lòng, cô dùng chân cũng có thể đoán được người có thể làm cho chị mình như vậy thì chỉ có cái tên ngu ngốc Dương Tiểu Thảo kia, nhưng rốt cuộc xảy ra việc gì đây? Vài ngày trước không phải hai người dường như còn rất tốt, không hề có giây phút nào tách ra, làm sao sau khi đi Thượng Hải về thì lại biến thành như thế này?
Phong Uyển Nhu một lần nữa cầm lại bút máy, nhìn xuống ghi các chú thích lên tài liệu, trong mắt lộ rõ mệt mõi nhưng vẫn không chịu dừng lại công việc. Phong Uyển Tư nhìn nàng chằm chằm một hồi liền cắn chặt răng, đẩy cửa đi ra ngoài.
Dương Tiểu Thảo, cô dám ức hiếp chị tôi, tôi sẽ giết chết cô!
Đè nặng dưới đáy lòng đầy hỏa, Phong Uyển Tư bộ dạng như hung thần truy sát, theo bản năng hướng đến Lăng Sương tìm thêm đồng minh,cô vốn là tìm người bảo vệ, không ngờ rằng lại nhìn thấy Tiểu Thảo ngồi kế bên, vì thế Phong Uyển Tư gần như bị chọc giận.
“Dương Tiểu Thảo, cô đi ra đây cho tôi!”
Phong Uyển Tư cảm thấy khó thở, tại sao lại có loại người như vậy? Chị mình bên kia còn chưa biết ăn nói như thế nào mà bên này lại bắt đầu đi tìm kiếm bồ mới, thật sự là phải kéo ra ngoài đánh cho một trận mới hả dạ một chút.
Phong Uyển Tư hôm nay mặc một chiếc đầm màu đỏ, thắt lưng bản to ôm gần sát ngực, làm lộ ra vòng một khá bắt mắt cùng với đôi giày cao gót rất có phong cách của một nữ vương. Theo lý thuyết người bình thường nhìn cô như vậy đều cảm thấy có chút sợ hãi, nhưng Tiểu Thảo và cả Lăng Sương lại nháy mắt nhìn cô… từ trên xuống dưới… . Ánh mắt cả hai lúc này không khác gì như những đứa trẻ mẫu giáo.
“Chúng tôi đang làm việc”
Lăng Sương thản nhiên nói một câu để cho Tiểu Thảo an tâm, ngược lại làm cho Phong Uyển Tư tâm như phát hỏa, cô trừng mắt nhìn Lăng Sương nửa ngày, hít sâu một hơi, nói “Ăn xong cơm trưa, cô tới phòng làm việc của tôi một chút”
Từ “Cô” rõ ràng là đối với Lăng Sương mà nói, Tiểu Thảo có chút bận tâm nhìn lên Lăng Sương, Lăng Sương cười cười an ủi với nàng một cái sau đó hướng đến Phong Uyển Tư gật đầu.
“Được!”
Sau khi đóng lại cánh cửa, thanh âm dường như muốn vang vọng khắp Phong Đằng, Lăng Sương cũng không phản ứng gì, Tiểu Thảo nhìn thấy Phong Uyển Tư hung hăng đóng cửa như vậy thì có chút ngẩn người.