[Bhtt][Edit-Hoàn] Xuân Thiên Lai Liễu Tựu Đãng Dạng - Diệp Sáp - Chương 104 - Tất chân gợi cảm
- Metruyen
- [Bhtt][Edit-Hoàn] Xuân Thiên Lai Liễu Tựu Đãng Dạng - Diệp Sáp
- Chương 104 - Tất chân gợi cảm
Edit: Hàn Mạch Tuệ
Beta: girl_sms (Nhớ đọc đến đoạn cúi cùng sẽ thấy bất ngờ tặng kèm :”>)
Dạ Ngưng ngồi một bên thiếu chút nữa nghẹn chết, hai mắt mở to nhìn Tiểu Thảo cùng Phong Uyển Nhu. Về nhà khiêu vũ? Không phải chứ……. Thiệt có tình thú mà!
Phong Uyển Nhu bị Dạ Ngưng nhìn nên có chút không tự nhiên, biết chắc nàng ta đang nghĩ linh tinh bậy bạ, vì vậy giận dữ liếc nhìn Tiểu Thảo, xoay người bước đi. Cái xoay người kia , ánh mắt phong tình kia, trong nháy mắt làm linh hồn của Tiểu thảo bay mất. Tiểu Thảo không nghĩ ngợi nhiều, ném miếng bánh mì đang cầm trên tay, đứng dậy hừng hực chạy theo ra ngoài .
“Uyển Uyển, chờ em với mà.”
Tiểu Thảo vừa đuổi theo Phong Uyển Nhu vừa gọi, Phong Uyển Nhu không hề quay đầu lại, biết nàng đang theo phía sau nhưng chỉ lạnh lùng
“Chờ em làm gì? Em cùng Dạ Ngưng không phải đang rất đắc ý sao?”
“Mới không có.”
Tiểu Thảo bĩu môi, chạy vài bước đến bên người Phong Uyển Nhu, vộ vàng giải thích
“Em căn bản không nghĩ cùng nàng ta rình coi, em không giống bạn í, không giận nhau với Tiểu tỷ tỷ, em có thể quang minh chính đại mà nhìn.”
“……..Em sao có thể mặt dày như vậy.”
Phong Uyển Nhu bất đắc dĩ nhìn Tiểu Thảo, quang minh chính đại mà nhìn sao? Mệt cho Tiểu Thảo có thể nghĩ ra mà. Tiểu Thảo cũng mặc kệ thái độ của Phong Uyển Nhu, vừa thấy Uyển Uyển không còn tức giận liền cười tủm tỉm đi đến cầm lấy tay nàng, bộ dáng như đứa nhỏ mới được cho kẹo, kéo tay Phong Uyển Nhu đi về phía trước .
“Chúng ta về nhà đi.”
“Muốn về nhà đến vậy sao?”
Phong Uyển Nhu vui mừng nhìn Tiểu Thảo, cuối cùng cũng có chút lương tâm, không định cùng Dạ Ngưng ở bên ngoài uống rượu. Tiểu Thảo nhảy lên, đẩy tay Phong Uyển Nhu
“Đúng vậy , về nhà có thể đi ngủ.”
“…..Dương Tiểu Thảo!!!”
Phong Uyển Nhu nhéo tay Tiểu Thảo, làm nàng đau đến nhe răng, khó hiểu nhìn nhìn Phong Uyển Nhu
“Chị làm gì? Sao lại nhéo em?”
“Em nói xem tại sao em bây giờ sao lại sắc lang đến vậy?”
Hai má Phong Uyển Nhu lúc này đã hơi hơi phiếm hồng, Tiểu Thảo nghi hoặc nhìn nàng
“Em sắc lang hồi nào?”
“Về nhà ngủ?”
Phong Uyển Nhu nghiến răng nghiến lợi nói, nàng đã sớm biết không nên để Tiểu Thảo cùng Dạ Ngưng ở chung một chỗ ! Tiểu Thảo gật gật đầu, kỳ quái hỏi
“Đúng vậy, không trở về nhà ngủ thì đi chỗ nào đây? Đi khách sạn chắc?”
“………”
Lần này Phong Uyển Nhu thật sự không thèm để ý đến Tiểu Thảo nữa, buông tay nàng ra trực tiếp đi về phía trước. Tiểu Thảo đứng tại chỗ suy nghĩ nửa ngày, đến khi nhìn lại xung quanh không còn thấy bóng dáng Phong Uyển Nhu nữa, nàng mới ngửa đầu nhếch miệng cười, rồi dùng tốc độ chạy nước rút một trăm mét xông lên phía trước ôm lấy Phong Uyển Nhu