[Bhtt][Edit-Hoàn] Ngự Tỷ Giang Hồ - Trữ Viễn - Chương 90
Năm nay mưa không nhiều lắm, tựa hồ như trong một đêm trút hết xuống, cho đến nửa đêm, mưa to tràn ngập khắp thành phố.
Vương Tử Hựu vẫn chưa đi.
Vương Tử Hựu núp dưới mái hiên, thân người cao 1m7 mảnh khảnh cuộn lại như một đứa trẻ lang thang. Nàng ngẩng đầu nhìn trời, hạt mưa còn xuyên qua tia sáng ấm áp từ ngọn đèn, mông lung một màn, nhìn tới nhìn lui khẽ nheo mắt, không biết do đã thấy quá nhiều thứ nên nàng hơi bị quáng mắt hay vẫn chưa tỉnh rượu, như thế nào lại cảm thấy vô lực…sắp ngồi không nổi.
“Đồ ngốc này còn chưa chịu đi, không sợ chết sao?” Vương Tử Hựu ngồi trước nhà nàng bao lâu thì Mạc Tịnh Ngôn đứng bên cửa sổ nhìn nàng bấy lâu, vốn tưởng rằng giả vờ khổ sở mà thôi, không ngờ nàng vẫn nghị lực không chịu đi. Mạc Tịnh Ngôn nhiều lần muốn ra đuổi nàng, nhưng tiểu quỷ đáng chết kia không để ý đến nàng, không nghe lời nàng khuyên bảo còn uống rượu gây nên chuyện xấu hổ như vậy, thiếu chút nữa dê vào miệng cọp, đã thế còn đá mình một cái, phần bụng đau nhức đến giờ vẫn còn buồn nôn, nàng cảm thấy lần này không thể dễ dàng tha thứ cho nàng, bằng không nàng sẽ không nhớ kỹ.
Thế nhưng Mạc Tịnh Ngôn vô cùng hốt hoảng, thấy bộ dạng đáng thương của nàng thì lòng lại không nỡ, hoàn toàn không thể để mặc nàng mà đi ngủ được.
Ai! Thật sự là cuộc sống mâu thuẫn.
May mắn tối nay trời mưa như trút nước lại tối, các phóng viên không xuất hiện, bằng không Mạc Tịnh Ngôn không biết sáng mai cả thành phố sẽ xôn xao chuyện yêu đương của hai nàng. Nàng không thích như vậy, không thích chuyện riêng tư bị người ta bàn tán, đêm nay nàng vì tiểu quỷ kia mà đội mưa to chạy như điên trên đường đã vượt quá giới hạn.
Ngón tay Mạc Tịnh Ngôn dài thon lướt theo tấm màn màu vàng nhạt, ánh mắt vẫn không thay đổi mà chăm chú nhìn Vương Tử Hựu. Vương Tử Hựu vẫn ngồi chỗ kia, thân thể dần dần nghiêng ngả. Hai mắt Mạc Tịnh Ngôn lập tức mở to, toàn thân cứng đờ, thấy Vương Tử Hựu té ngã trong mưa không nhúc nhích Mạc Tịnh Ngôn lập tức ngây người hai giây rồi xông ra ngoài, chẳng mặc áo khoác, chỉ độc một bộ áo ngủ chạy ra phòng khách chụp lấy cây dù.
“Tiểu Hựu! Tiểu Hựu! Em làm sao vậy?” Mạc Tịnh Ngôn một tay bung dù, tay kia đỡ Vương Tử Hựu, thế nhưng chỉ bằng một tay cũng không đủ, gió quá lớn, cây dù sớm bị thổi bay rồi, Mạc Tịnh Ngôn nếu mạnh mẽ thì có thể giữ thăng bằng nổi, đáng tiếc thân thể đơn bạc của nàng chẳng những không đỡ nổi Vương Tử Hựu mà ngay cả bản thân cũng muốn bị gió thổi đi. Tiểu Quỷ kia thì vẫn không nhúc nhích ngã trên vũng nước, Mạc Tịnh Ngôn thật muốn đánh nàng hai cái để nàng tỉnh dậy.
Cái gọi là “Kêu trời trời không biết, kêu đất đất không hay” mô tả đúng tình trạng hiện tại.
Cuối cùng kéo Vương Tử Hựu về phòng, cái dù của Mạc Tịnh Ngôn đã bay mất từ lâu, toàn thân ướt đẫm, phần bụng đau nhức khiến nàng muốn ói, thế nhưng nàng chẳng quan tâm bản thân, sờ trán Vương Tử Hựu, nóng hôi hổi.
“Sốt rồi ư?” Mạc Tịnh Ngôn cởi bỏ quần áo ướt của Vương Tử Hựu, dùng khăn mặt nhúng nước nóng lau thân thể nàng. Tốn bao nhiêu sức lực mới dọn dẹp xong, làm khô tóc, mặc áo ngủ, đặt lên giường, uống nước mớm thuốc. Chuyến này dày vò Mạc Tịnh Ngôn quả thực muốn xỉu. Cuối cùng lê chút sức lực còn lại vào phòng tắm rửa sạch sẽ lại lết ra ngoài, thật sự mệt muốn chết nàng rồi.