[Bhtt][Edit-Hoàn] Ngự Tỷ Giang Hồ - Trữ Viễn - Chương 80
Việc 80 rời khỏi rõ ràng gây ảnh hưởng cho công ty điện ảnh và truyền hình Thiên Minh, nhưng chủ quản cũng tìm được một người đại diện khác. Nghe nói người đại diện kia từng quản lý rất nhiều đại minh tinh, kinh nghiệm mười phần, thứ nhất là lời thề son sắc muốn hoạt động trong lãnh vực của Monica, muốn đưa sự nghiệp của nàng phát triển không ngừng, sớm tiến quân sang Hollywood. Mạc Tịnh Ngôn cười khổ, cũng không biết nên nói gì, so với 80 thì người này lớn hơn nàng hơn 10 tuổi, tuổi lớn hơn đương nhiên kinh nghiệm sẽ phong phú hơn. Đáng tiếc ngoài miệng chỉ biết nói, ngay cả kiến thức cơ bản để quản lý nghệ sĩ cũng không biết, người ta chủ động mời đóng quảng cáo thì nàng làm bộ dạng đại gia không nhanh không chậm, cũng không chủ động nhận lời, tuyển kịch bản thì toàn chọn mấy kịch bản vớ vẩn, khiến cho Mạc Tịnh Ngôn mặt đen đến gặp chủ quản cùng ông chủ lớn.
Sau đó mới biết, người đại diện mới nhậm chức kia là thân thích của chủ quản, được đằng sau chống lưng, tất nhiên là biến mọi chuyện trở nên rối tinh rối mù. Chủ quản bị ông chủ lớn khiển trách cắt chức, cắt cử Đại Nguyên tạm thời quản lý luôn Mạc Tịnh Ngôn.
Cùng một người đại diện nên cơ hội tiếp xúc của Vương Tử Hựu cùng nàng sẽ nhiều hơn một ít. Vương Tử Hựu còn chưa kịp hưng phấn thì diễn đàn Vương Đạo đã mở tiệc ăn mừng, nhao nhao nhiệt liệt chúc mừng nàng cùng nhau “Ở chung”.
Vương Tử Hựu rất ít lên mạng xem những chuyện thị phi, trong lúc vô tình nàng lạc vào thế giới vương đạo kỳ dị, lập tức yêu thích không buông tay, còn dùng nick giả trò chuyện với những người bạn trên mạng về những điều thú vị của Mạc Tịnh Ngôn, còn được người khác phụ họa cùng ngạc nhiên, phút chốc cái nick giả kia lập tức trở thành nhân vật phong thánh, rất nhiều người suy đoán rằng cái nick giả kia không ngừng kể chuyện có phải là của Vương Tử Hựu hay người nào đó bên cạnh Mạc Tịnh Ngôn, hoặc là trợ lý, hoặc là nhân viên công tác, bằng không có thể kể ra những chuyện rõ ràng không phải là bịa đặt.
Ở đằng sau màn hình, Vương Tử Hựu vạn phần đắc ý, mặc kệ người ta suy đoán thế nào, tiếp tục kiếp sống kể chuyện.
Mạng Internet thật là thần kỳ…
“Em có phát hiện gần đây em cười rất…gian tà hay không?” Mạc Tịnh Ngôn có cảm giác co rúm, nhìn về phía Vương Tử Hựu.
“Có sao?” Vương Tử Hựu nháy mắt mấy cái, tiếp tục cười, chậm rãi đến gần.
“Em gần đây không có sốt chứ?” Mạc Tịnh Ngôn đẩy nàng trở về “Chú ý chút đi, đang trao giải. Nhiều người như vậy đừng có làm càn”
Hai người bọn họ đều được mời tham dự buổi lễ trao giải. Đầu năm nay, ba ngày liền cả hai đều có giải, tựa hồ ai cũng tìm cách để lấy lòng mọi người, mặc kệ giải thưởng có bao nhiêu trọng lượng, càng nhiều người “được trao” càng tốt, vô luận là minh tinh nào tham dự, chỉ cần có mặt là có giải. Chúng minh tinh hướng về đài mà đứng, mặt đài vốn trống trải lại bị nhét đầy, thiếu chút nữa có thể chen xuống tận dưới đài.
Đêm đó Mạc Tịnh Ngôn cùng Vương Tử Hựu tuyệt đối là điểm sáng nhất, màn ảnh thỉnh thoảng lướt về phía nàng. Vương Tử Hựu đối với màn ảnh đặc biệt mẫn cảm, chỉ cần màn ảnh hướng về phía các nàng thì nàng lập tức nhỏe miệng cười đoan trang sáng lạn, màn ảnh vừa rời đi nàng vẫn không để ý mà cười với Mạc Tịnh Ngôn, khiến Mạc Tịnh Ngôn rất là bất đắc dĩ.