[Bhtt][Edit-Hoàn] Ngự Tỷ Giang Hồ - Trữ Viễn - Chương 49
Nếu như thời gian có thể quay lại, Vương Tử Hựu tình nguyện đứng dưới vòi hoa sen mất hồn còn hơn, như vậy nàng sẽ không cần kích tình đến nỗi té ngã mất mặt đến như vậy, đặc biệt là lúc nàng phải chống eo, mặt mày tái nhợt để Mạc Tịnh Ngôn đỡ rời khỏi phòng tắm, hung hăng không thể đập đầu vào tường…bất tỉnh cho rồi!
“Có đau lắm không?” Mạc Tịnh Ngôn để mặc chính mình ướt đẫm dùng khăn tắm che chắn thân thể cho Vương Tử Hựu. May mắn hơi ấm trong nhà tắm đủ nóng, bằng không vào mùa đông mà như vậy sẽ bị cảm mạo. Thế nhưng Vương Tử Hựu nhìn đầu tóc Mạc Tịnh Ngôn ướt đẫm, nước chảy xuống còn giúp mình lau tóc, hơi nước mông lung bao trùm lấy một Mạc Tịnh Ngôn biết chăm sóc….cảm giác thực sự giống như tình mẹ.
“Không có gì” Vương Tử Hựu vừa định nói chị cũng nên đi thay quần áo, kết quả phần eo khẽ động liền nghe một tiếng “Crack”, lập tức nàng đau đến thở gấp không nổi.
Nhìn Vương Tử Hựu rõ ràng đau muốn chết còn gắng gượng, Mạc Tịnh Ngôn im lặng, chỉ là một cô gái nhỏ, còn giả bộ làm một người mạnh mẽ làm gì?
“Em chịu đựng ít thôi, có phải rất đau không?” Nói đến ba chữ cuối giọng nói vô cùng nhẹ nhàng, ôn nhu khiến cả người Vương Tử Hựu mền mại đi.
“Đi bệnh viện xem một chút?”
Nghe đến hai chữ bệnh viện, Vương Tử Hựu lập tức từ chối: “Không đi không đi, nhất quyết không đi!” Nếu Đại Nguyên hỏi nàng vì sao bị thương ở eo thì nàng phải trả lời thế nào? Vị trí eo quả thật hơi mẫn cảm dễ khiến người ta suy nghĩ lung tung.
Mạc Tịnh Ngôn sớm biết nàng sẽ nói như vậy, thúc bách nàng cũng không phải là biện pháp. Đúng là với thân phận các nàng bây giờ thật sự không nên đi bệnh viện công cộng. Vì vậy Mạc Tịnh Ngôn đỡ nàng nằm chết dí trong phòng ngủ, không cho nàng nằm thẳng bắt nàng phải nằm nghiêng.
Mạc Tịnh Ngôn nói trước kia eo của mẹ nàng cũng không khỏe, thường xuyên cầm nặng một chút là bị chấn thương, nàng vì vậy mà cố ý học mát xa eo, rất lâu không có dùng đến, không thích đụng vào người lạ, hôm nay đúng lúc có thể thực hành một chút.
“Cái eo của em bị thương thật đúng lúc nhỉ? Cho chị cơ hội hảo hảo ôn lại một chút kỹ thuật mát xa?” Vương Tử Hựu cảm thấy đặc biệt bi thúc, nàng một chút cũng không muốn cho Mạc Tịnh Ngôn cơ hội này, đáng thương cho cái eo….
Vương Tử Hựu gian nan nằm xuống, Mạc Tịnh Ngôn rất nhanh cầm lấy áo ngủ cùng khăn tắm vào thư phòng lau khô thân thể cùng tắm, mặc áo ngủ vào, đi đến mở khăn tắm của Vương Tử Hựu lên, phần eo đã sưng to, nhẹ nhàng đụng một cái đã nghe nàng ô ô than.
“Bị thương không nhẹ đâu, do em đụng cũng có kình lực đó, hoàn toàn không hề hạ thủ lưu tình, chút nữa tôi phải vào phòng tắm xem bồn tắm có bị sứt mẻ miếng nào không.” Vương Tử Hựu tức giận trừng nàng, Mạc Tịnh Ngôn mỉm cười nói: “Không sao tôi giúp em xoa bóp một chút, thoa ít thuốc lên sẽ đỡ hơn, chắc sẽ đau em kiên nhẫn chịu đựng nha Tiểu Hựu…”
Một tiếng “Tiểu Hựu” khiến Vương Tử Hựu trăm trảo cong tâm do đó kiên định quyết tâm không kêu to, sao có thể trước Mạc tỷ mất mặt được? Cho dù không phải là người rắn rỏi cũng không thể bị xem thường là một đứa nhỏ yếu ớt được. Vì vậy khi Mạc Tịnh Ngôn ra tay “chạm, nắn, lăn, văn vê” mát xa, tuy đau đến long trời lở đất, nhưng nàng vẫn nhịn xuống, cuối cùng cơ hồ cắn luôn cả ra giường.