[Bhtt][Edit-Hoàn] Dò Hư Lăng - Quân Sola (Cổ Đại)(Phần Tiếp Theo) - Chương 243 - Mỹ nhân đầu
- Metruyen
- [Bhtt][Edit-Hoàn] Dò Hư Lăng - Quân Sola (Cổ Đại)(Phần Tiếp Theo)
- Chương 243 - Mỹ nhân đầu
“Nói càn.” Giống như bí mật chôn dấu của Doãn Mặc Hàn đã bị phá vỡ, mặt hắn trắng như tờ giấy:
“Ta không có làm, ngươi đừng có ở trước mặt Thiều nhi ăn nói bừa bãi.”
Lạc Thần cười nói: “Chính ngươi cũng nói là ‘đừng ở trước mặt nàng ăn nói bữa bãi’. Nếu nàng bây giờ không ở đây, chắc chắn ngươi đã thừa nhận. Ngươi sợ khi nàng biết được chuyện này, sẽ vứt bỏ ngươi, không phải sao?”
Doãn Mặc Hàn trong lòng cực kì căng thẳng, hai mắt đỏ sậm dao động, lại trầm xuống.
Sau một lúc, từ trong miệng hắn xuất hiện một nụ cười chế giễu, nhìn Lạc Thần, cắn rắng nói: “Ngươi có cái tư cách gì mà nói ta, ngươi có cái tư cách gì mà nói ta! Ngươi có dám cùng nàng nói cho hết không? Ta xem dáng vẻ ngươi thế này, hẳn là không dám. Ngươi cũng là sợ khi nàng biết được, cũng sẽ vứt bỏ ngươi! Ngươi nếu không dám, có muốn ta thay ngươi nói hết ra, nói cho xong hết mọi chuyện?”
Lạc Thần nâng mắt nhìn, chợt hướng Doãn Mặc Hàn bước tới từng bước, bỗng dưng lại che ngực, ta hoảng sợ vội vàng đưa tay đỡ nàng, nàng thở dốc một trận, mới cùng ta miễn cưỡng nói: “Không có chuyện gì.”
Doãn Mặc Hàn khinh thường cười nói: “Ta nghĩ không cần phiền đến ta mà vẫn rõ ràng. Đối với một người sắp chết, ta cũng là nên thương xót nàng một chút, coi như tích đức.”
“Câm miệng cho ta.” Ta lạnh lùng nhìn hắn.
“Thiều nhi.” Doãn Mặc Hàn vẫn không chịu buông bỏ.
Ta không để ý tới, trực tiếp gạt hắn sang một bên. Đối với loại nam nhân này, bày ra vẻ mặt không thèm chú ý hắn so với trách mắng hắn cho hắn coi, xem ra hữu hiệu hơn nhiều.
Đỡ Lạc Thần ra xa một chút, dựa vào vách tường ngồi xuống, quay đầu lại nhìn thấy Doãn Mặc Hàn cũng không đi theo đến, chính là đang ngồi ở chỗ cũ, lúc này mới cẩn thận đem túi nước đến bên môi Lạc Thần: “Uống một ít nước đi.”
Lạc Thần uống miếng nước, che miệng ho khan nói: “Lời hắn nói, nàng đều tin tưởng sao?”
“Lúc trước ta đều tin là thật, khúc sau ta liền không tin.” Đem hỏa chiết tử hướng phía nàng, ta nói: “Hắn vừa rồi mới nói nàng có chuyện gạt ta, lại nói nếu ta biết được chuyện này sẽ rời bỏ nàng. Nói như thế, hắn xác định rằng nàng đối với ta làm chuyện không tốt, điều này rõ ràng là không đúng.”
“Nàng tin ta.” Nàng nghiêm túc nói.
Lòng ta đau đớn nói: “Ngốc à, ta đương nhiên tin tưởng nàng. Nếu là trên đời này ngay cả nàng cũng không thể tin, ta còn có thể tin tưởng được ai.”
“Được.” Nàng trầm mặc thật lâu, liên tiếp nói mấy câu được, đáy mắt lại có vẻ buồn.
“Cái gì được?” Ta ôm nàng, nhẹ giọng cười nói: “Bụng dạ hẹp hòi, thực ra phải là ta đối đãi nàng chưa tốt.”
Nàng cũng khẽ cười, bất quá vẫn còn ho khan. Ta ý thức được tình trạng này không thể kéo dài thêm nữa, phải nhanh nhanh tìm được lối ra. bằng không với Lạc Thần, Vũ Lâm Hanh cùng Mười Bốn đều cực kì nguy hiểm.