[Bhtt][Edit-Hoàn] Dò Hư Lăng - Quân Sola (Cổ Đại)(Phần Tiếp Theo) - Chương 239 - Trở ngại
- Metruyen
- [Bhtt][Edit-Hoàn] Dò Hư Lăng - Quân Sola (Cổ Đại)(Phần Tiếp Theo)
- Chương 239 - Trở ngại
Cúi đầu, tinh thần mệt mỏi ngồi xuống mặt đất, chắc chắn nửa bên mặt của mình đã được che đi. Ta hiểu được Lạc Thần là đang ở trước mặt ta, nhưng lại không dám nhìn nàng một cái.
Oán giận, hối hận, áy náy, các loại tình cảm phức tạp hỗn tạp một chỗ, kích động đến mức khiến ta muốn nôn.
Cho đến bây giờ, ta mới chân thật mà hiểu được, ta căn bản không phải là người bình thường. Người bình thường, tuyệt đối sẽ không dễ dàng rơi vào nóng giận cùng luống cuống như vậy, cũng sẽ không để ý đến chuyện sẽ làm thương tổn tình cảm chân thành chính mình.
Ta giống như là quái vật, căn bản là không kiểm soát được bản thân, khi sự tàn ác trong sâu thẳm đáy lòng liên tục xuất hiện, thân thể dường như không nghe điều khiển của lý trí, tự ý hành động. Toàn bộ đều không kiểm soát được, cho nên mới có thể hiểu được bản thân mình thật đáng ghê tởm.
Nhớ đến trước kia cho dù trời xảy ra chuyện gì, ta cũng không dễ nóng giận, căm giận gì cũng đọng lại ở trong lòng, không thể phát tiết, khi đó ta còn có thể cố gắng chịu đựng, thật cũng không có gì khó khăn. Không nghĩ đến bây giớ bị chọc giận khiến cho lòng ta đau đớn chỉ vì một tên nam tử, nhưng lại không thể quay đầu.
Giờ khắc này, nghe được thanh âm kho khan của Lạc Thần, ta chỉ có cảm giác bản thân mình không thể nào chịu nổi. Đứng dậy, mắt trái bị che mất, run rẩy đi đến vách tường âm u xa thật xa nàng, thở mệt nhọc mà ngồi xuống.
Tránh xa các nàng một chút, nên cách xa các nàng một chút mới tốt. Nếu là tiếp tục ở gần bên cạnh các nàng, ta thật sự không thể tin tưởng bản thân sẽ không tạo ra tội ác gì nữa.
Nhất là nàng. Ta không muốn thương tổn nàng, không muốn nàng vì ta mà chịu nửa điểm khổ sở, chính là sự việc mới phát sinh lúc nãy, lại tàn nhẫn mà làm tổn thương nàng, thật nực cười.
Ta bây giờ người không ra người, quỷ không ra quỷ, lấy tư cách gì mà tiếp tục ở bên cạnh nàng.
Chính là rời xa nàng, ta như thế nào có thể làm được. Ta nên như thế nào, như thế nào mới tốt?
Trên người giống như bị lửa thiêu đốt, ta kìm nén tiếng rên, lúc này, bỗng phát hiện ra trước mặt một người. Mười Bốn hướng ta quỳ xuống, thấp giọng nói: “Điện hạ an tâm đừng nóng, thần hạ liền giúp ngài trở về gặp Ti Hàm đại nhân, người sẽ giúp người chữa mắt.”
“Cút đi.” Ta không chút do dự lạnh lùng nói.
“Điện hạ. Thần hạ tuy rằng không hiểu được vì sao ngài lại như thế này, nhưng mà thần hạ cũng không sợ ngài. Thần hạ sẽ vẫn ở bên cạnh ngài, điện hạ tránh ta như thế, thật sự không cần.”
“Quay về bên cạnh các nàng đi, đừng đến gần ta, bằng không ta giết ngươi.”
Mười Bốn yên tĩnh một lúc sau, chỉ đành đứng lên, hướng phía xa xa đi, đi được khoảng xa xa nàng lại đứng lại, hình ảnh cao gầy mơ hồ đứng yên.
Mắt trái ta như trước nóng rực khó chịu, ta chỉ phải nén chặt, ở sâu bên trong lén nhìn thân ảnh của Lạc Thần. Nàng hiện đang dựa vào thân người Vũ Lâm Hanh, Vũ Lâm Hanh đang dùng một loại ngôn ngữ giận dữ thấp giọng mà mắng, nhất thời đang mắng Hoài Dương Tử, rồi lại quay sang mắng ta, ta thoải mái mà nghe, muốn từ tiếng nói của Vũ Lâm Hanh trong đó nghe được chút thông tin của Lạc Thần, nhưng lại chỉ thấy Lạc Thần trầm mặc.