[Bhtt][Edit-Hoàn] Dò Hư Lăng - Quân Sola (Cổ Đại)(Phần Tiếp Theo) - Chương 237 - Long Tỏa Trầm Uyên (hạ)
- Metruyen
- [Bhtt][Edit-Hoàn] Dò Hư Lăng - Quân Sola (Cổ Đại)(Phần Tiếp Theo)
- Chương 237 - Long Tỏa Trầm Uyên (hạ)
Không lâu sau, hai người liền theo nam tử áo trắng kia chạy vào rừng trúc, ngược lại đi vào một nơi yên tĩnh thật sâu trong rừng. Phóng mắt nhìn xa, tất cả đều là một màu thân cây, phía trên lá rụng rơi xuống, còn phía dưới lại là những chạc cây khô bị vùi trong tuyết, xuyên qua xuyên lại, có cái hướng thẳng lên không trung màu xám trắng.
Thân ảnh màu trắng trước mặt kia thoáng một cái, liền ẩn vào chỗ sâu trong rừng kia biến mất, tuyết đọng trên cây từng tầng tầng lớp lớp, che tầm mắt, cuối cùng nhìn không thấy hắn nữa.
“Nam nhân kia đi nơi nào rồi?” Vũ Lâm Hanh cúi đầu thở dốc, một tay chống đỡ bên hông, hướng phía trước xem xét: “Tiểu tử này chạy cũng nhanh quá, bản cô nương khinh công tốt như vậy, lại không thể đuổi kịp.”
Ta hơi nhíu mày, thở ra một ngụm bạch khí: “Không cần tìm hắn. Lúc trước hắn dẫn đường vẫn giữ khoảng cách không gần không xa với chúng ta, chỉ để chúng ta nhìn thấy hắn, bây giờ tới chỗ cánh rừng này, lại không thấy hắn nữa, rõ ràng chỉ có thể nói rằng đích đến của chúng ta chính là tại nơi này. Chúng ta trước tiên xem xét quanh chỗ này một chút, nếu đây là chỗ hắn dẫn chúng ta đến, tất hẳn là có mục đích, nói không chừng hắn chính là chỉ cho chúng ta hướng đi của Lạc Thần, cũng không phải không có khả năng.”
“Ai mà biết hắn có ý tốt hay xấu chứ? Nếu hắn cố ý dẫn chúng ta đến nơi này, ý đồ không tốt, hoặc là ma quỷ nàng căn bản không ở đây, đối phương bất quá điệu hổ ly sơn mà thôi, trên thực tế ma quỷ nàng đi hướng khác, chúng ta đây chẳng phải quá đen đủi sao”
Ta lắc đầu: “Không đâu.”
Vũ Lâm Hanh bĩu môi, tỏ vẻ khinh thường: “Ngươi sao khẳng định chắc chắn như vậy? Dựa vào cài gì?”
Ta mặt nghiêm túc nói: “Trực giác người vợ.”
Ánh mắt Vũ Lâm Hanh như ám chỉ “Ngươi thật hết thuốc chữa”, ai oán nhìn ta nói: “Trực giác người vợ này của ngươi rất không tin được. Nói không chừng nam tử áo trắng này chính là cái gì Hoài Dương Tử kia, trước đó đem ma quỷ bắt lại, sau đó đến đem chúng ta dẫn tới nơi này, điệu hổ ly sơn. Chờ tới khi Hoài Dương Tử kia quay trở lại, ma quỷ sẽ bất hạnh mà bị tên này giở trò xấu xa, đối phương lại là một tên tống tử ngàn năm, Sư sư ngươi nghĩ mà xem, một tên đại tống tử, ma quỷ nàng …”
Ta đá Vũ Lâm Hanh một cước, nhìn nàng: “Ngươi thật khiến người ta muốn đánh.”
Vũ Lâm Hanh lập tức im miệng. Hai người hướng phía trước đi một đoạn, cảnh trí trước mắt đột nhiên biến mất, trên mặt đất tuyết đọng bị tàn phá hầu như không còn, trở nên gồ ghề, trên bề mặt dấu chân hỗn độn không phân biệt nổi, lộ ra bên dưới tuyết đọng là một tầng đất bùn màu đen. Nhìn kỹ lại, trên bề mặt lớp đất bùn này có vô số lá cây bị mục nát, cũng một mảnh màu đen, như là bị một đội quân vừa mới đi qua vậy.
Càng khác thường hơn chính là tại khu vực này có rất nhiều cây khô, không giống như các cây đã từng nhìn thấy lúc trước, cao thẳng, mà là bị gãy đổ một khoảng lớn. Không cần phải nói, nhất định là từng có người giao chiến một trận rất ác liệt, theo những gì nhìn thấy trước mắt, dựa trên mức độ tàn phá có thể đoán được, trận chiến này rất kinh khủng, phải là do các cao thủ gây ra.