[Bhtt][Edit-Hoàn] Dò Hư Lăng - Quân Sola (Cổ Đại)(Phần Tiếp Theo) - Chương 235 - Long Tỏa Trầm Uyên (thượng)
- Metruyen
- [Bhtt][Edit-Hoàn] Dò Hư Lăng - Quân Sola (Cổ Đại)(Phần Tiếp Theo)
- Chương 235 - Long Tỏa Trầm Uyên (thượng)
Ta liền suy nghĩ, đối với Trường Sinh nói: “Trường Sinh, con chim kia dáng vẻ như thế nào, nói cho các tỷ tỷ nghe một chút.”
“Ân.” Trường Sinh lanh lợi lên tiếng trả lời, chắc là ở giữa mu bàn tay cảm thấy khó chịu, khi đang nói chuyện theo bản năng đưa ngón gảy gảy, bị Lạc Thần nhanh tay lẹ mắt ngăn lại.
Lạc Thần hạ giọng, dặn dò: “Không nên gãi, dù cho cực kì ngứa cũng không được. Chờ thêm vài canh giờ nữa, sẽ thuận lợi hơn.”
Trường Sinh chỉ đành phải hậm hực thu ngón tay về, nép ở trong lòng Lạc Thần, con ngươi xoay quanh, nhìn ta nói: “Đó là một con chim xinh đẹp, trên người toàn thân trắng xóa, trên cổ còn được vây quanh bởi các loại lông có đủ loại màu sắc, giống như khăn quàng cổ vậy. Nó cũng không giống các loài chim khác kêu thành tiếng nhỏ, mà một tiếng cũng không phát ra, ta thập phần thích nó, liền trèo lên tường để bắt nó, mắt thấy sẽ bắt được rồi, nó bỗng nhiên liền cắn ta một cái, sau đó bay đi.”
Vẻ mặt Trường Sinh có phần bi thương, cùng thương tiếc, xem ra tuy là bị con chim kia làm bị thương, đau đến rơi nước mắt, nhưng nàng vẫn tiếc vì không bắt được con chim xinh đẹp kia mà thôi.
Lạc Thần trầm mặc nghe, cũng không có biểu hiện gì, Trường Sinh lại nói: “Nó lúc bay đi, cũng không phát ra tiếng nào. Ta trước đây luôn luôn thấy nó, ngày hôm nay bay đi, không biết ngày mai có lại tới nữa hay không. Nếu là lần sau còn gặp lại, ta phải cận thận hơn một chút, sẽ không bị nó cắn nữa, ngày trước lúc ở trong rừng kia, còn không có con chim nào mà ta không bắt được.”
Ta vừa nghe, vừa ra vẻ tức giận nói: “Bắt cái gì mà bắt, nữ hài nhà ai mà leo lên trên tường bắt chim như thế kia, còn ra cái thể thống gì chứ.”
Trường Sinh bị ta khiển trách, trong đôi mắt gợn nước, sợ sệt hàm hồ nói: “Ân.”
Ta trừng nàng: “Ân cái gì, trước kia ngươi sống chốn hoang dã nó khác. Con chim kia trên mỏ có độc, may mà vết thương không sâu, nếu không ngươi đã bị độc chết. Ngươi mà chết hai chân sẽ duỗi thẳng, ngay lập tức cơ thể sẽ lạnh toát, cũng sẽ không nhìn thấy được chúng ta, như vậy còn muốn đi bắt chim nữa không?”
Trường Sinh trong mắt ngân ngấn nước, oa một tiếng liền khóc lên: “Ta không muốn chết, không muốn hai chân duỗi thẳng bị lạnh, cũng không muốn không được thấy tỷ tỷ, ta cũng không …. không bao giờ …. bắt chim nữa.”
Ta sớm đã nghĩ trên mỏ chim có độc, nguy hiểm như vậy, Trường Sinh lại còn nghĩ tới lần sau gặp lại sẽ bắt nó, đây không phải là không muốn sống nữa sao, lo lắng buồn bực, không tránh khỏi lời nói có chút phần nặng trách cứ nàng. Không ngờ lại khiến cho nàng sợ đến mức khóc lên như vậy, nhất thời xấu hổ, đứng tại chỗ, cũng không biết nên làm sao để dỗ nàng.
Lạc Thần cầm khăn tay đưa Trường Sinh lau nước mắt, trên mặt hơi có vẻ không hai lòng nói: “Thanh Y, nàng làm cái gì hù dọa muội ấy. Muội ấy cũng hài tử nhà khác đâu giống nhau, tinh thần và trí tuệ còn đang bắt đầu, rất nhiều chuyện đều chưa có hiểu, nàng đừng có hù dọa mà làm hư muội ấy.”
Trong lòng ta mềm nhũn, ngoài miệng lại ngượng ngùng nói: “Đều tại nàng cưng chiều làm hư muội ấy, bây giờ nàng lại làm ra việc như thế, mới là không phân biệt được.”