[Bhtt][Edit-Hoàn] Ban Mã Tuyến - Dịch Bạch Thủ - Chương 94 - Phiên ngoại 24
Sau khi chơi xong 2 trò, cảm xúc Cận Khởi Ngao rõ ràng phấn chấn. Lúc đầu là mẹ dẫn cô bé, càng về sau thì cô bé bắt đầu lôi kéo Cận Ngữ Ca nhanh nhanh đi chơi mấy trò mạo hiểm..
Kiều Hiểu Kiều đeo bao tay, đội mũ lưỡi trai, ngồi nghỉ ngơi, vừa phơi nắng vừa ăn kem que. Xa xa nhìn thấy con gái tiếp tục chơi tàu lượn, gương mặt nhỏ nhắn tươi vui đỏ bừng, sôi sôi nổi nổi với Cận Ngữ Ca, không còn xa lạ như lúc mới trở về. Từ khi cô bé trở về đến giờ, chưa khi nào thấy hoạt bát như bây giờ, xem ra dẫn cô bé đến đây chơi là 1 ý tưởng cũng không tệ lắm.
Khởi Ngao chơi hết 1 vòng thì trở về, nhảy lên ghế kế bên Hiểu Kiều, Hiểu Kiều đưa kem que cho cô bé liếm, Cận Ngữ Ca thấy vậy nhăn mặt nhíu mày,
“Trời lạnh, đừng cho con ăn đồ lạnh a.”
Hiểu Kiều cười, cùng Khởi Ngao nháy nháy mắt, “Khởi Ngao chơi với mẹ vui không?”
Cô bé gật gật đầu, ôm lấy bình nước ấm, hút lấy hút để. Hiểu Kiều nhìn thấy đám người xếp hàng cách đó không xa,
“Muốn đi chơi ngôi nhà ma không?”
Khởi Ngao ngẩng đầu lên, cô bé không biết ngôi nhà ma là cái gì, có chút mê hoặc nhìn Hiểu Kiều.
“Ngôi nhà ma rất thú vị a, bên trong có thiệt nhiều những thứ hay ho, con nhìn xem mấy anh, mấy chị, mấy chú, mấy dì, ai cũng muốn đi xem, con muốn đi xem không?”
Cận Khởi Ngao bị dụ dỗ, lập tức gật đầu tỏ vẻ nguyện ý. Cận Ngữ Ca không hiểu vì sao Hiểu Kiều đề nghị vậy, có chút lo lắng,
“Hiệu quả bên trong rất thực, không sợ con sợ hãi a?”
“Sợ cái gì, có mẹ đây, có phải hay không a?” Hiểu Kiều vuốt tóc Khởi Ngao, cũng không lo lắng.
Cận Ngữ Ca mặc dù có một chút băn khoăn, nhưng thấy vẻ mặt thoải mái của Hiểu Kiều, con gái lại muốn đi, cũng không chần chờ, dẫn Khởi Ngao đi qua.
Lần này so với lần trước hoàn toàn khác, lúc đi ra, Cận Khởi Ngao để mẹ ẵm, còn ôm chặt lấy cổ Ngữ Ca, khuôn mặt nhỏ nhắn, mếu máo nhăn thành 1 cục.
Cận Ngữ Ca nhíu mày oán giận Hiểu Kiều,
“Tại Kiều đưa ra ý xấu ! Làm con khiếp sợ rồi!”
Nói xong vỗ nhẹ lưng cô bé, nhỏ giọng vỗ về trấn an cô bé. Kiều Hiểu Kiều mím môi cười cười, vỗ vỗ tay,
“Khởi Ngao, mami ôm con, con nặng như vậy, mẹ con mệt chết a.”
Lần này Cận Khởi Ngao không nghe lời cô , nhanh chóng quay mặt dùng tay gạt ra, đôi tay bé nhỏ ôm Cận Ngữ Ca càng chặt hơn, chết sống không chịu buông ra. Kiều Hiểu Kiều vòng qua sau lưng Ngữ Ca trêu chọc cô bé, trêu chọc vài lần, Cận Khởi Ngao rốt cục chịu không nổi, khóc nức nỡ,
“Mẹ ơi…”
Trong lòng Cận Ngữ Ca như hoa xuân nở rộ, nghiêng đầu hôn hôn tai cô bé,
“Có mẹ đây… Cục cưng ngoan, đừng sợ.”
Hiểu Kiều ngẩng đầu lên cười to, đôi mắt ngập tràn hạnh phúc. Thật tốt a, cảm giác so với que kem càng ngọt ngào hơn.