[Bhtt][Edit-Hoàn] Ban Mã Tuyến - Dịch Bạch Thủ - Chương 90 - Phiên ngoại 20
Nhà ở Cảnh Duyệt Vinh Viên cũng lâu rồi không ai lui tới. Tuy rằng vẫn sạch sẽ như cũ, nhưng lại thiếu cảm giác ấm áp của một gia đình. Ngữ Ca cố chấp muốn về nơi này, cô biết, ở đây cô và Hiểu Kiều có rất nhiều kỷ niệm, những ký ức ấm áp, tốt đẹp là điều cần thiết cho Hiểu Kiều lúc này.
Kiều Hiểu Kiều vẫn không muốn trao đổi nhiều với cô, tắm xong đi lấy mền, gối ra ghế sofa, Cận Ngữ Ca thấy vậy, trong lòng rầu rĩ đau đớn,
“Hiểu Kiều…”
Hiểu Kiều không chịu ngẩng đầu nhìn cô, “Đừng ép tôi.”
Trong phòng lại yên tĩnh, trong lòng 2 người như có 1 tảng đá đè nặng đến mức thở không nổi. Cận Ngữ Ca nhanh chóng nói: “Kiều đi ngủ sớm một chút, nhớ bôi thuốc lên chân.”
Nói xong , quay đầu nhìn Hiểu Kiều, rồi dắt tay Khởi Ngao vào phòng ngủ. Cánh cửa phòng ngủ đóng lại, cô ngồi xổm xuống ôm con vào lòng, nước mắt dâng trào, cố gằng kìm chế hết sức cho nó đừng tuôn rơi. Hiểu Kiều lạnh lùng, vô tình làm cô cực kỳ khó chịu, nỗ lực dùng tình cảm ấm áp, sự dịu dàng để bù đắp lại bị cự tuyệt như vậy, khiến cô cảm thấy lòng đau như dao cắt.
Qua nguyên tiêu, Cận Ngữ Ca bắt đầu quay về công ty làm việc. Rời khỏi con 1 chút cô cũng đứng ngồi không yên, vì vậy mỗi ngày đều dẫn con đến Cận thị. Mỗi ngày Cận Khởi Ngao bị mẹ dẫn theo, lại ngồi yên trong phòng làm việc quá lớn. Lúc trước cô bé không được tự do như mong muốn, giờ càng thêm khổ sở.
Hiểu Kiều sẽ không theo họ, Ngữ Ca có ý muốn biết cô đang làm gì, nhưng bị làm lơ cho qua chuyện. Bỗng 1 buổi trưa hè, Hiểu Kiều đột nhiên đến văn phòng Ngữ Ca.
Khởi Ngao thấy Hiểu Kiều, nhảy xuống ghế sofa chạy đến. Hiểu Kiều vươn tay ôm con vào lòng, nói với Cận Ngữ Ca,
“Hôm nay, Gloria vừa tới đây.”
Sắc mặt Cận Ngữ Ca lập tức trở nên tái nhợt.
Mặc kệ là do Hiểu Kiều và Gloria còn giữ liên lạc từ trước đến nay, nên Gloria đến tìm Hiểu Kiều, nhưng đây chắc chắn không phải là tin tốt lành gì. Trong lúc này, đối với Kiều Hiểu Kiều, Úc sẽ là lựa chọn rất tốt cho cô. Vì cô có thể vui vẻ khởi nghiêp lại, ở đó cô cũng tìm thấy động lực để sinh sống. Hoàn cảnh khác xa so với lúc cô muốn đi cách mấy năm về trước, nếu Kiều Hiểu Kiều dự định đi, mối quan hệ của họ thật sự là rất khó có thể vãn hồi.
“Thật hả? Đi du lịch sao?” Ngữ Ca kiềm chế nỗi chua xót trong lòng, miễn cưỡng cười cười.
“Ừ, cứ coi là vậy. Cô ấy muốn gặp Khởi Ngao, buổi tối tôi sẽ dẫn Khởi Ngao đi ăn tối với Gloria, được không?”
Vẻ mặt Hiểu Kiều rất tự nhiên, nhìn không ra cảm xúc. Cận Ngữ Ca cứng đờ,
“Ừ, được…”
“Ừ. Vậy bây giờ tôi dẫn con đi được không? Sợ đường Nam bị kẹt xe, chúng tôi đi sớm 1 chút.”
Cận Ngữ Ca theo bản năng mà gật gật đầu, “Được.. chào Gloria dùm em, nói chuyện vui vẻ nha.”
“Um.”
Hiểu Kiều đáp lời, ẵm con đi. Để lại Cận Ngữ Ca tâm tình không yên trong phòng làm việc.