[Bhtt][Edit-Hoàn] Ban Mã Tuyến - Dịch Bạch Thủ - Chương 88 - Phiên ngoại 18
Sáng mùng một, nhà nhà trong ký túc xá quản giam tràn đầy không khí vui sướng, mọi người đạp tuyết đi đến từng nhà ân cần thăm hỏi, cảnh tưởng mừng năm mới hàng năm đều diễn ra như vậy.
Kiều mẹ vừa tiễn hàng xóm sang chúc tết về, vừa dọn dẹp mấy mẩu thuốc lá rơi trên bàn, chuông cửa lại vang lên.
“Đến đây đến đây!”
Kiều mẹ đáp lời, nhanh chóng chạy ra mở cửa. Vốn nghĩ là bà con lại đến chúc tết, cửa vừa mở ra khiến bà vô cùng sửng sốt, ngạc nhiên.
Cận Ngữ Ca đứng ngoài cửa, nhẹ nhàng mỉm cười, nhìn Kiều mẹ mở cửa,
“Mẹ, chúc mẹ năm mới tốt đẹp.”
Kiều mẹ hơi bất thần, trả lời đại,
“Ngoan, con cũng tốt.”
Nói xong, ánh mắt nhanh chóng bị đứa nhỏ đứng bên cạnh Ngữ Ca thu hút.
“Khởi Ngao? !”
Kiều mẹ ngồi xổm xuống, ôm cháu vào lòng. Các loại cảm xúc dâng lên khiến hốc mắt ươn ướt. Nhận ra Cận Ngữ Ca vẫn còn đang đứng ngoài cửa, Kiều mẹ ôm chặt đứa nhỏ lên, đem cô bé vào nhà.
Chào đón Ngữ Ca xong xuôi, Kiều mẹ ôm Khởi Ngao ngồi trên ghế sofa, không chỉ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn, mái tóc quăn của đứa nhỏ, còn hôn lấy hôn để, yêu thương vô cùng. Cận Ngữ Ca nhìn thấy cũng không nói lời nào, tâm trạng rất thư thả. Cận Khởi Ngao rõ ràng hơi sợ người lạ, đối với sự thân thiết của Kiều mẹ có chút sợ hãi. Ánh mắt không dám nhìn thẳng Kiều mẹ, sợ hãi nhìn người bên cạnh, nhưng cũng không có cử chỉ phản kháng nào.
Một hồi sau, cảm xúc Kiều mẹ bình tĩnh lại. Thấy Ngữ Ca còn đang đứng,
“Mau ngồi! Cởi áo khoát ra, trong nhà nóng lắm.”
Cận Ngữ Ca gật gật đầu, thuận theo cởi áo khoát, ngồi xuống 1 bên ghế sôfa. Kiều mẹ ôm đứa nhỏ, mặt cười cười,
“Trong nhà —— mấy vị trưởng bối đều khỏe không?”
“Dạ, rất khỏe. Cám ơn mẹ hỏi thăm.” Đối với người lớn trước mặt, Cận Ngữ Ca vẫn ngoan hiền, lễ độ.
“Còn con thì sao? Đã hơn một năm không gặp, con vượt qua không có dễ dàng ha?”
“Con vẫn khỏe.” Cận Ngữ Ca cúi thấp đầu, vẻ mặt hơi xấu hổ,
“Mẹ, xin lỗi… Con…”
“Được rồi, đã là chuyện quá khứ a, đừng đề cập tới .”
Kiều mẹ biết cô muốn nói gì, ngắt lời cô.
“Mẹ có thể hiểu được tâm tình của con, đánh mất Khởi Ngao, lại thấy con bé cũng chưa về,” Kiều mẹ cúi đầu nhìn đứa nhỏ,
“Con là mẹ của con bé, trong lòng của con hiểu rõ nhất, mẹ hiểu.”
Hốc mắt Cận Ngữ Ca đỏ, không nói thêm gì nữa.
“Lúc Hiểu Kiều còn nhỏ, một hôm rằm tháng giêng, ba của nó đi công tác, nó lại muốn đi xem hoa đăng, mẹ không có cách nào khác đành phải dẫn nó theo. Ai ngờ, hôm đó người người đông đúc, chen chúc thật lợi hại, đảo mắt 1 cái không thấy tăm hơi nó đâu. Chỉ trong chốc lát, trái tim mẹ như đang bị nằm trên chảo chiên vậy.”