[Bhtt][Edit-Hoàn] Ban Mã Tuyến - Dịch Bạch Thủ - Chương 68 - Mới vừa ngọt ngào
Đối với gia đình Kiều Hiểu Kiều, Cận Ngữ Ca cũng không biết nhiều lắm. Chỉ biết cả nhà 3 người đều sống ở thành phố, theo như lời nói thường ngày của cô, thì ba cô rất kiệm lời, còn mẹ thì hay lải nhải. Bởi vì cũng ít ở chung nên bản thân Hiểu Kiều cũng ít có cơ hội tiếp xúc.
Vài ngày tiếp theo, Hiểu Kiều cũng không nhắc lại chuyện cuối tuần về nhà. Ngoài trừ việc bận rộn học khẩu ngữ, còn lại thì dành thời gian lướt internet. Mà Ngữ Ca cũng bận rộn công việc như cũ, 2 người cùng nhau ăn cơm, ngủ nghỉ, khi rảnh rỗi thì trò chuyện, cuộc sống rất thanh bình.
Giữa trưa cuối tuần, Hiểu Kiều nhắn tin cho Ngữ Ca, nói mình về nhà trước, khi nào Ngữ Ca tan sở thì báo cho cô biết để đứng trước cửa chờ. Kiều Hiểu Kiều không phải lúc nào cũng sơ ý, đôi khi, cô cũng đặc biệt chu đáo. Sợ mẹ quá cực khổ nên về trước để phụ giúp, sợ Ngữ Ca ngại lạ nên ra cửa đón, rất nhiều khi, cô rất biết suy nghĩ cho người bên cạnh.
Cận Ngữ Ca muốn nói với cô không cần phiền phức như vậy, nhưng nghĩ lại nói cũng vô ích, nên lắc đầu từ bỏ, do cô cũng phải đi vội. Đầu tiên là nói với thư ký hôm nay đừng sắp xếp thêm việc gì nữa, khi vừa xong việc đang dở dang, thời gian cũng vừa đúng lúc.
Đổi một chiếc xe không quá nổi trội, Ngữ Ca cũng không kêu tài xế, tự mình cầm lái. Chung cư quản lý nhà giam có rất nhiều cặp mắt tò mò, những vị trưởng bối hoàn toàn không thích những người khoa trương. Quả nhiên, Hiểu Kiều đã đứng sẵn ở cửa, mặc áo thun, quần sọc, mang dép lào, cười tủm tỉm đón xe Ngữ Ca.
Hiểu Kiều mở cửa xe, tiến vào ghế phụ,
“Ôii… Mát mẻ ~~ bên ngoài nóng quá!”
Ngữ Ca nối đuôi xếp hàng ở phía sau, bây giờ là thời gian tan sở, rất nhiều xe vào cửa. Quay đầu lại nói với Hiểu Kiều,
“Nóng ~ còn ra ngoài?”
Hiểu Kiều cười, “Tôi hơi lo lắng, ở nhà… Ngồi không yên.”
“Đến nhà Kiều, là ~ em lo lắng mới phải chứ?”
“Ha ha… Không có gì, mẹ của tôi rất tốt.”
Kiều Hiểu Kiều trái lại an ủi Ngữ Ca, vẻ mặt sủng nịnh nheo nheo mắt cười. Cận Ngữ Ca cong cong khóe môi liếc cô, không nói gì thêm, lái xe vào sân.
Khi Ngữ Ca vào cửa, Kiều mẹ từ nhà bếp đi ra, nhiệt tình hàn huyên .
Nếu không phải Cận Ngữ Ca, bây giờ Kiều Hiểu Kiều không thể nào đứng ở đây, cũng như tại vì Cận Ngữ Ca, Hiểu Kiều mới bị điếc. Kiều mẹ cũng không phải là người không biết đạo lý, nhưng là tâm lý người mẹ luôn phức tạp. Đối với người con gái quá mức thân thiết với con mình, thân phận lại hiển hách, bà có chút không nói nên lời.
Ngữ Ca rõ ràng cảm thấy ngoài vẻ nhiệt tình, ẩn đâu đó là ý đối nghịch, cố ý kiềm nén bản thân, cố gắng lấy trạng thái bình thường, cẩn thận đối đáp. Không như ngày thường dáng vẻ thông thả, tự tin, mà giờ loáng thoáng câu nệ đôi chút. Ba Hiểu Kiều rất im lặng, sau khi cùng Ngữ Ca chào hỏi, cũng không nói gì thêm. Hiểu Kiều vừa giúp mẹ bưng thức ăn, vừa chú ý sắc mặt Ngữ Ca, sợ có gì làm cho cô mất hứng. Cận Ngữ Ca nhìn cô cười an ủi, ngụ ý mình không sao.