[Bhtt][Edit-Hoàn] Ban Mã Tuyến - Dịch Bạch Thủ - Chương 58 - Lung tung
Khi Vệ Kiến Đông cùng Võ Khoan đỡ Cận Ân Thái ra ngoài, mọi người Cận gia đều thở phào nhẹ nhõm. Cận Trung nhanh chóng dẫn mọi người đến đón ông nội Cận.
Cận Ngữ Ca nhìn phía sau bọn họ, không thấy gì hết, sốt ruột nhìn Vệ Kiến Đông,
“Kiều Hiểu Kiều đâu?”
Vệ Kiến Đông nhìn cô, tránh đi ánh mắt không dám trả lời, bắt đầu chỉ huy cảnh sát hiện trường sơ tán đám người. Khi mọi người ở đây nghe được Khương Quỳ trên người có chất nổ, rất hợp tác bắt đầu đi chuyển ra khỏi sân Cận gia, tìm nơi an toàn mà rút khỏi. Cận Ngữ Ca không chịu đi, giằng co với 1 đặc cảnh. Hoắc Bân ở cửa thấy, chạy nhanh tới,
“Chỗ này để tôi lo, anh đi sơ tán người khác đi.”
Đuổi đặc công kia đi, Hoắc Bân thở dài, không dám nhìn ánh mắt Cận Ngữ Ca, cúi đầu khuyên cô,
“Cận tổng, cô cùng mọi người rút khỏi trước đi, nơi này chúng tôi sẽ xử lý.”
“Các người để một mình Kiều Hiểu Kiều ở lại trong đó, còn muốn chúng tôi cũng đi?” Ngữ Ca nhìn chằm chằm Hoắc Bân chất vấn.
“Đây là mệnh lệnh của Đội trưởng, trước hết chúng tôi phải cam đoan mấy người an toàn.”
“Cô ấy đâu? An toàn của cô ấy đâu?”
“Cận tổng, tôi tin tưởng Đội trưởng, mong cô cũng tin tưởng cô ấy. Cam đoan với cô sẽ bình yên vô sự, để Đội trưởng yên tâm, tập trung đối phó Khương Quỳ.”
Hoắc Bân thực thành khẩn, thái độ cũng chân thật đáng tin, giơ cánh tay ra, bắt buộc Cận Ngữ Ca rời khỏi nơi này.
Âu Dương Thông nhìn nhìn Hoan Nhan, cô ba có chút do dự, nhíu nhíu mày, vẫn là gật đầu. Âu Dương cười cười, thừa dịp mọi người hỗn loạn, lẻn vào bên trái biệt thự.
Hoan Nhan tiến lên giữ chặt cánh tay của chị mình,
“Chị hai, chúng ta ở trong này cũng không làm được gì, còn làm cho cảnh sát phân tâm, đi ra ngoài chờ đợi đi.”
Ánh mắt Cận Ngữ Ca như nổi lửa, nhưng bị chặn kín bởi đặc công vai mang súng, đạn đã được lên nòng. Cận Trung cùng Lộ Vi đang kêu cô, không muốn đi cũng không làm được gì, miễn cưỡng để Hoan Nhan lôi đi.
Hiện trường không còn 1 bóng người, nhóm người và Cận Ngữ Ca bị đẩy ra nơi an toàn cách khoảng 1 km. Dây rào màu vàng được kéo quanh, tất cả mọi người bị cấm đi vào.
Không biết vì cái gì, Cận Ân Thái không chịu đi bệnh viện, mà chỉ ở lại hiện trường xử lý vết thương đơn giản, sau đó ra xe mình ngồi chờ. Cận Ngữ Ca đi qua đi lại trước hàng rào, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn nhà mình ở xa xa, không ngừng cắn cắn ngón trỏ, để trấn tỉnh tinh thần hoảng loạn.
Rất nhiều phóng viên đang chờ tin, thậm chí xe đài truyền hình cũng lại đây, chuyên gia phá mìn và chuyên gia tâm lý cũng tới, hiện trường ồn ào huyên náo, ầm ĩ không chịu nổi.
Khi những người liên quan của cục công an đang bàn luận kết hoạch hành động, không có điềm báo trước , đột nhiên một tiếng nổ thật lớn làm cho tất cả mọi người ở đây chỉ trong nháy mắt trầm mặc.