[Bhtt][Edit-Hoàn] Ban Mã Tuyến - Dịch Bạch Thủ - Chương 54 - Lãng tập
Sáng hôm sau, Cận Ngữ Ca bay đến Melbourne tham gia dự triển lãm thương nghiệp.
Ba ngày sau vừa trở về, cô dặn dò tài xế đến Cận thị trước. Hoàn toàn nằm trong dự kiến, phóng viên các tòa báo vây như tuyết lở trước cửa tòa nhà.
Vệ sĩ chạy nhanh đến trước cửa xe Cận Ngữ Ca, cùng với bảo vệ từ trong tòa nhà tạo thành một bức tường người, những camera và máy quay đã chiếm vị trí thuận lợi trước đó, cũng bị đẩy ra, ngăn lại cảm xúc phấn khởi đến đỉnh điểm của cả nam lẫn nữ phóng viên, tạo một đường thoát thân cho Cận Ngữ Ca.
Lúc này tài xế mới mở cửa xe, cùng lúc Cận Ngữ Ca sải bước ra, các phóng viên đã muốn bắt đầu gân cổ đặt câu hỏi,
“Cận tổng giám đốc! Xin hỏi 《Đoạt Kim 》 tạp chí đưa tin về xu hướng giới tính của ngài thật không?”
“Ngài có suy nghĩ kiện bọn họ không?”
“Cận tổng giám đốc! Xin hỏi tình hình có giống như trên tạp chí nói không?”
“Mấy ngày nay cổ phiếu Cận thị liên tục đi xuống cùng chuyện này tất nhiên có liên hệ phải không?”
“Ngài lựa chọn sau đó rời đi vì tránh đầu sóng ngọn gió phải không?”
“Cấp lãnh đạo ở Cận thị sẽ có sự thay đổi lớn đúng không?”
…..
Cận Ngữ Ca không đeo kính mát, phong thái cũng không hề cúi đầu né tránh, từ trên xe bước xuống, bình tĩnh thong thả, ngẩng đầu tiến vào, 1 chút cũng không để ý tới sự hỗn loạn. Đối với phóng viên không lưu tình chút nào đặt câu hỏi khó cũng xem như không nghe, một câu cũng không trả lời.
Tiến vào cửa chính Cận thị, từ quầy tiếp tân cho đến đại sảnh, từ nhân viên ra vào, thậm chí các cô tạp vụ, vẫn như bình thường lễ phép chào hỏi Cận Ngữ Ca. Nhưng mà trên mặt của mỗi người, đều ẩn ẩn lộ ra không hiểu gì hết. Cận Ngữ Ca nhìn lướt qua, trước bàn tiếp tân, một quyển tập chí với những nếp gấp dường như đã được xem rất nhiều lần –《Đoạt kim 》.
Không nói gì, Cận Ngữ Ca vẫn duy trì phong thái vốn có. Tiến vào thang máy tới phòng làm việc của mình, Tiểu Quan và một vài thư ký còn lại vẫn đang bận rộn với chuyện của mình, không có gì khác thường. Thấy cô trở về, Tiểu Quan đứng dậy,
“Cận tổng, có mấy báo cáo cần chữ ký của cô.”
“Đem vào đi.”
Cận Ngữ Ca vừa nói, một bên đẩy cửa đi vào phòng làm việc của mình. Tiểu Quan đi theo sau vào, hồ sơ trong tay chen lẫn đặt ở trên mặt bàn trước mắt Cận Ngữ Ca.
Cẩn thận phê duyệt, Cận Ngữ Ca ký tên, rồi đem hồ sơ đưa cho Tiểu Quan. Tiểu Quan lấy đi, hơi hơi hạ thấp người, xoay người ra ngoài. Lúc sắp tới cửa, lại dừng bước chân, quay đầu lại, cẩn thận mở miệng,
“Cận tổng…”
“Có việc gì thế?” Cận Ngữ Ca nhướng mày.
“Đúng là… Kiều cảnh quan sao?”
“Em nói thử xem?” Vẻ mặt cười mà như không cười, làm cho người ta nhìn không ra cảm xúc.
Tiểu Quan nở nụ cười, sau đó, hoặc như là quyết tâm chuyện gì, “Cận tổng, nhất định sẽ không có việc gì .”