[Bhtt][Edit-Hoàn] Ban Mã Tuyến - Dịch Bạch Thủ - Chương 50 - Ngày hội
Cả nhà Cận gia từ trên xuống dưới đối với việc Cận Ngữ Ca không trở về lễ mừng năm mới đều cảm thấy rất kỳ lạ, và tức giận. Chưa kể, buổi chiều mùng 1 tết, cô liền bay đi nước ngoài công tác, hơn mười ngày mới trở về, vợ chồng Cận Trung cùng Hoan Nhan đã sớm trở về nhà mình . Ngữ Ca lại như cũ dễ dàng viện cớ không về Phượng Hoàng Sơn Trang, Cận Ân Thái cũng không làm gì được cô. Dù sao cũng không phải con nít, huống chi cô còn phải bận rộn việc của 1 tập đoàn to lớn như Cận thị, cô có đầy đủ lý do không đi, miễn cưỡng cười vui.
Buổi trưa, trở lại công ty, Cận Ngữ Ca ở trong phòng xử lý những việc còn tồn đọng, Khương Quỳ đẩy cửa đi đến, Ngữ Ca giương mắt nhìn hắn, không nói gì, tiếp tục bận rộn việc của mình.
Khương Quỳ đứng trước bàn cô, chờ đợi, thấy cô không có phản ứng gì, nhịn không được mở miệng trước,
“Hôm lễ mừng năm mới cô có chuyện gì bận dữ vậy?”
Cận Ngữ Ca cúi đầu, không giải thích.
“Cô đi tìm họ kiều ?”
Ngữ Ca này mới dừng bút lại, ngẩng đầu nhìn hắn, “Việc tôi đáp ứng anh không có đề cập tôi không thể đi gặp cô ấy?”
Khương Quỳ sắc mặt không tốt, nhưng cũng không nói gì,
“Tôi nói rồi, chúng ta sắp kết hôn, cô vẫn là cách xa cô ấy một chút, vậy đối với tất cả mọi người đều tốt. Hơn nữa tôi đã đem chuyện chúng ta cùng một chỗ nói cho người nhà biết hết, cô cũng phải làm giống một chút mới được.”
Ngữ Ca cười lạnh một tiếng, lười cùng hắn nhiều lời.
“Còn nữa, hôm nay chúng ta cùng nhau dùng bữa tối.”
“Tôi không có thời gian.” Không chút nghĩ ngợi lập tức cự tuyệt.
“Hôm nay là ngày Valentine, giả bộ cũng phải cho giống, cô hiểu chứ .”
Khương Quỳ giọng điệu trở nên thong thả mà âm trầm, nhìn thấy ánh mắt Ngữ Ca bắt đầu gay gắt. Cận Ngữ Ca dừng lại, suy nghĩ một chút, cơ hồ cắn chặt răng, nhưng trước mắt cũng không phải lúc cậy mạnh, kiềm chế cảm xúc, ngẩng đầu,
“Được, tôi đã biết! Anh chọn nơi, tan sở đón tôi.”
Khương Quỳ đối diện cô, vẻ mặt cũng khôi phục bình thường, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng, khóe môi cong cong,
“Ừ, tôi biết.”
Ra khỏi tòa nhà Cận thị thì trời cũng đã tối, Cận Ngữ Ca dựng thẳng cổ áo khoác, nắm thật chặt thắt lưng. Xe Porsche màu bạc của Khương Quỳ từ xa xa chạy lại, dừng ở trước bậc thang. Cận Ngữ Ca vòng qua đầu xe, mở cửa ngồi vào ghế phụ với vẻ mặt lạnh lùng.
“Tôi chọn nhà hàng Pháp.”
Khương Quỳ nghiêng đầu nhìn cô, ngữ khí thoải mái. Cận Ngữ Ca lười nhiều lời, chính là gật đầu một cái tỏ vẻ nghe được. Sau đó dựa lưng vào ghế, ánh mắt theo kính xe phóng ra tầm xa, không hề liếc nhìn Khương Quỳ một cái. Khương Quỳ chạm cần gạc mềm mại, bĩu môi, lái xe ra ngoài.
Trên đường, người và xe vô cùng bận rộn, dưới vỏ bọc của lễ hội, hàng loạt các hoạt đồng kinh doanh diễn ra sôi nổi, ngày lễ quả là một cái cớ tốt nhất để giải quyết nỗi cô đơn lạnh lẽo trong thành phố nhợt nhạt. Dưới ánh đèn đêm, người qua đường vui sướng lạ kỳ, rất nhiều cô gái trẻ tuổi khoác tay bạn trai, khoe niềm hạnh phúc.