[Bhtt][Edit-Hoàn] Ban Mã Tuyến - Dịch Bạch Thủ - Chương 48 - Không sợ
“Leng keng ~~~~ “
Chuông cửa vang lên, Kiều Hiểu Kiều đang mặc tạp dề dọn dẹp vệ sinh. Từ khi cô bé kia về đây ở, sau đó cô lại đi công tác, vẫn không có thời gian dọn dẹp.
Mở cửa, Hoắc Bân vui tươi hớn hở đứng ở bên ngoài, mặc đồ thể thao, vai đeo túi tennis.
“Rủ cô đi đánh tennis! Đông tử bọn họ đang ở dưới chờ.”
Hiểu Kiều không để ý đến hắn, thở phào nhẹ nhõm trở vào trong phòng, tiếp tục lau nhà.
Hoắc Bân nghi hoặc nháy mắt mấy cái, theo vào, “Ô a ~ cô thật muốn trở thành nhân viên dọn vệ sinh nghiệp dư a?”
Kiều Hiểu Kiều quỳ trên mặt đất, không nói một lời, khăn trên tay dùng sức chà sát.
Hoắc Bân thấy có vẻ không bình thường, đem vợt để sang một bên, ngồi xổm bên cạnh Hiểu Kiều,
“Đội trưởng, cô không có việc gì chứ ?”
“Không có việc gì.” Hiểu Kiều giọng khàn khàn, một bàn tay chống đỡ trên mặt đất, tay kia động tác không ngừng, Hoắc Bân đứng rất gần cô, phát hiện có 1 giọt nước nhỏ rơi xuống trên mu bàn tay.
Không khí xung quanh trở nên thực yên tĩnh, Hoắc Bân không dám nói lời nào, hắn chưa từng có nghĩ tới, có chuyện gì có thể làm cho Kiều Hiểu Kiều như vậy.
Hiểu Kiều làm thật chăm chỉ, từ đầu này lau đến đầu kia, rồi lại lau trở về. Hoắc Bân tiến đến ngăn cản việc nhàm chán của cô, thì bị đẩy ra phòng khách. Vệ Kiến Đông gọi điện thúc giục, Hoắc Bân đè thấp nói hắn đợi lát nữa.
“Các người đi đi , tôi không muốn đi.” Hiểu Kiều trên tay vội vàng, cũng không quay đầu lại.
“Đội trưởng…” Hoắc Bân muốn nói lại thôi, vò vò tóc, vẫn là nhịn không được mở miệng,
“Cô… Có phải hay không… Thất tình ?”
Hiểu Kiều ngừng động tác, nhìn sàn nhà trước mặt, không nói gì.
“Có phải cô và.. và … Cận tổng…”
“Hoắc Bân, “
“Tôi chưa có nói với ai, tôi chỉ cảm thấy ——” Hoắc Bân cuống quít giải thích, “hơn một lần…”
“Đây là chuyện của tôi.”
“Cô đang đùa với lửa.”
Hiểu Kiều ngẩng đầu nhìn Hoắc Bân, sắc mặt không có gì khác thường, chính là trong mắt đỏ hoe,
“Tôi vốn chính là như vậy .”
“Cô không thể cùng cô ấy như vậy.” Hoắc Bân sắc mặt rất khác thường, mím môi lộ ra vẻ bướng bỉnh,
“Tôi không phải nói Cận tổng không tốt, nhưng, cô ấy cách chúng ta quá xa , cô đây là tự mình chuốc lấy khổ.”
Hiểu Kiều ném khăn trong tay, ngồi xuống, gục đầu xuống.
“Anh không hiểu..”
“Tôi quả thật không hiểu cô đang gặp chuyện gì, chính là ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, trong mắt của tôi, cô đang đi 1 con đừng không có kết quả. Loại tình cảm này, với lại Cận tổng là người như vậy, sẽ có một ngày cô muốn giấu cũng giấu không được .”