[Bhtt][Edit-Hoàn] Ban Mã Tuyến - Dịch Bạch Thủ - Chương 47 - Chia tay
“Ông nội, con chưa từng yêu cầu cho mình cái gì, đây là lần đầu tiên. Có lẽ rất nhiều người ghen tị với con, con có thể dễ dàng có tất cả mọi thứ người khác có thể không có. Nhưng mà, có đôi khi, đôi khi những thứ con có và những thứ con muốn, là không như nhau. Con có thể đem cuộc đời mình dành cho Cận thị, không sao hết, con đồng ý trả giá vì nó để nó ngày cường càng mạnh. Cho dù có tất cả, con cũng chỉ mong có 1 thứ, trước kia không có, sau này cũng không có, con chỉ muốn lúc này tranh thủ vì mình, duy nhất một lần. Ông nội, có thể toại nguyện cho con được không?”
Cận Ngữ Ca, trong câu nói cuối mang theo 1 chút run rẩy. Nỗi sợ hãi khó kiểm soát những cơn sóng lớn, cũng không cam lòng dừng lại, cô dùng hết tất cả dũng cảm để nói ra những điều này. Từ nhỏ được Cận Ân Thái nuôi dưỡng đã quen nghe lời, nhưng mà giờ phút này mãnh liệt nhớ nhung người kia, nên dù cho xảy ra chuyện gì cũng không nỡ lòng dứt bỏ.
Cận Ân Thái im lặng 1 lúc, ánh mắt vẫn không có rời khỏi Ngữ Ca, nhìn chằm chằm vào mắt của cô, môi mấp máy một chút,
“Không được.”
Không có nhiều giải thích, cũng không khuyên giải ngăn cản, chỉ đơn giản 2 từ, cũng đủ chứng minh sự uy nghiêm của mình với mọi người.
Ngữ Ca nghiêng đầu, nhắm mắt lại, cố gắng kiềm nén suy nghĩ bên trong đến chua xót. Qua thật lâu, mới miễn cưỡng đè nặng cảm xúc, khàn giọng nói,
“Con đã hiểu.”
“Về phần Khương Quỳ do chính con quyết định, ông không có ý kiến gì hết.” Cận Ân Thái giọng nói bình tĩnh, nghe không ra thăng trầm,
“Về phần chuyện con nói hôm nay , cần ông ra mặt xử lý không?”
“Không!” Ngữ Ca lập tức cự tuyệt, “Con biết xử lý như thế nào!”
Cận Ân Thái nhìn cô, ngừng lại một chút,
“Vậy cũng tốt.”
Cận Ngữ Ca sắc mặt mang theo 1 chút tuyệt vọng, thái độ làm người của Cận Ân Thái, không có ai hiểu rõ bằng cô.
“Ông nội, nếu không còn gì nữa con ra ngoài trước.”
“Ừ.”
Ngữ Ca đứng lên đi đến cửa, Cận Ân Thái nhìn theo bóng dáng của cô, nói thêm một câu,
“Ông không muốn nghe bất cứ cái gì liên quan đến chuyện này nữa.”
Vì dùng sức quá mạnh làm tay cầm nắm cửa trở nên trắng bệch, Cận Ngữ Ca đứng ở cửa bất động thật lâu, cuối cùng không nói lời nào mở cửa đi ra ngoài.
Khương Quỳ chủ động muốn đưa Cận Ngữ Ca về, lão phu nhân cùng dì Chu không biết nội tình, dốc hết sức thúc đẩy. Ngữ Ca bất đắc dĩ, đành phải chấp nhận, ngồi vào trong xe Khương Quỳ.
Đêm còn chưa tối, cả thành phố đèn đã sáng trưng, Khương Quỳ chậm rãi lái xe, ngẫu nhiên nghiêng đầu liếc nhìn Cận Ngữ Ca.
Ngữ Ca sắc mặt ủ dột ngồi ở chỗ phó lái, nhìn chằm chằm phía trước, không nói gì.
“Ông nội nói với cô cái gì ?”