[Bhtt][Edit-Hoàn] Ban Mã Tuyến - Dịch Bạch Thủ - Chương 24 - Bệnh
Kiều Hiểu Kiều bị tạm thời cách chức hai tuần, yêu cầu viết kiểm điểm để thức tỉnh. Vương mập mạp rống mắng cô, cuối năm vốn định lấy một loạt danh hiệu, để được thưởng, toàn bộ đều đổ sông đổ bể.
Tại phòng tập trong cục công an, Kiều Hiểu Kiều đấm đá bao cát túi bụi, hết quăng rồi lại đá, liên tục giằng co hơn hai giờ, chỉ còn thiếu dán ảnh chụp của Cận Ngữ Ca trên bao cát nhắm mặt mà đánh. Cả mình đầy mồ hôi, sau khi tắm rửa, ủ rũ ra khỏi cục.
Mùa đông ngày trôi qua nhanh hơn, còn chưa tới giờ tan sở, ánh mặt trời đã biết mất sau những tòa nhà cao tầng trong thành phố. Gió lạnh, tóc còn có chút ướt nháy mắt liền trở nên lạnh lẽo.
Kiều Hiểu Kiều kéo cao mũ áo khoác trùm lên hết mức, đứng ở ven đường trong lòng rối rắm ngàn vạn lần, vẫn nhịn không được bước về hướng khu Cảnh Duyệt Vinh Viên.
Bất ngờ khi thấy xe của Cận Ngữ Ca đậu ở ngoài tòa nhà. Sớm như vậy là rất khác thường, lại còn cho xe dừng ở bên ngoài. Trong đầu Kiều Hiểu Kiều đầy dấu chấm hỏi mang theo lên lầu, ấn lên chuông cửa.
Nửa ngày, không có phản ứng. Kiều Hiểu Kiều ngừng một hồi, lại ấn.
Một lúc lâu sau, mới mơ hồ nghe được tiếng vang mỏng manh bên trong, Hiểu Kiều đứng ở ngoài cửa chờ. Lại một lát sau, cửa cùm cụp vang lên tiếng mở cửa. Nhưng mà cánh cửa liền dừng ở chỗ này, cũng không có động tác tiếp theo.
Kiều Hiểu Kiều thấy lạ, thử mở cảnh cửa, cả phòng khách tối om, có 1 một bóng người nằm dựa vào cạnh cửa. Hiểu Kiều lắp bắp kinh hãi, chạy nhanh vào cửa, ngồi xổm xuống xem. Trong bóng tối thấy không rõ, đứng lên bật đèn. Trong phòng khách nháy mắt sáng tỏ, chỉ thấy Cận Ngữ Ca ngay cả quần áo cũng chưa thay, sắc mặt ửng hồng nằm cuộn tròn tại đó, đột nhiên bị ánh sáng lóe sáng vội vàng nhắm lại hai mắt.
Kéo cánh tay cô ôm vào trong lòng, cằm kề sát trán cô, phát hiện nhiệt độ không bình thường.
“Ngữ Ca? Làm sao vậy? !”
Cận Ngữ Ca theo bản năng trốn tránh, chống cánh tay không cho Hiểu Kiều ôm cô, cau mày rất không kiên nhẫn trả lời:
“Cảm mạo!”
Kiều Hiểu Kiều không buông tay, dùng sức ôm cô, Cận Ngữ Ca bệnh một chút sức lực cũng không có, đành từ bỏ việc chống đối, tùy ý để Hiểu Kiều ôm ấp.
“Cô phát sốt không đi bệnh viện ở nhà để làm gì? Tôi mang cô đi bệnh viện! !”
“um ——! !”
Cận Ngữ Ca nghe thấy, lập tức phản kháng kịch liệt, cơ thể cũng giãy dụa theo, sống chết muốn đẩy Kiều Hiểu Kiều ra. Hiểu Kiều nắm hai vai cô ấn xuống không được, đành phải thỏa hiệp:
“Được rồi.. được rồi.. không đi! Đừng quấy, không đi bệnh viện!”
Cận Ngữ Ca lúc này mới ngừng, đang yếu còn cực lực phản kháng, nằm trong lòng Hiểu Kiều thở dốc. Hiểu Kiều nhìn cô cứng đờ, đôi mắt mất hồn, đôi môi nhỏ khô nứt nổi lên trên làn da trắng nõn, bao nhiêu uất hận trong lúc đánh bao cát ở cục hoàn toàn biến thành lo lắng, đau đớn, co rút.