[Bhtt] [Đồng Nhân] Trọng Sinh Làm Em Gái Nobita - 7• Truyền thuyết vua mặt trời
Thật ra vốn dĩ Curtis đánh cũng chả mạnh tay, nhìn tuy khá dữ tợn nhưng người bị đánh sẽ không đau cho lắm. Nhưng cô nào ngờ tên Tio này lại như được làm bằng giấy vậy, làm cho mọi người cứ tưởng cô là hung thần. Sau khi đánh “chơi” với Tio thêm vài cái nữa thì việc lập hoàng tử phi này cũng kết thúc, đương nhiên là Curtis thắng.
-Trong cung điện
Mọi người im lặng không phát ra một tiếng động nào, chỉ có Tio hiện đang được các chị vú em thoa thuốc một cách “nhẹ nhàng” là la như sắp tận thế đến nơi.
“C-Cẩn thận… Nhẹ nhàng một xíu đi mấy người này…Aisss”
Curtis lấy cớ mệt mỏi thoải mái dựa vào người Shizuka, hưởng thụ mùi hương của Shizuka quanh quẩn mũi mình. Curtis lựa chọn xem nhẹ cái ánh mắt ganh tị, thèm thuồng của Nobita và Tio. Pandora và Alice cũng xà nẹo xà nẹo với nhau.
“Cưng à ~, em chán” – Alice đang chơi những ngón tay của Pandora đột nhiên lên tiếng. Ở đây thật ngột ngạt và chán quá đi, muốn ra ngoài chơi cơ.
“Em chán à, hay là ta đi ra ngoài chơi đi. Dù sao tôi cũng thấy chỗ này ngột ngạt” – Pandora nói xong đứng dậy kéo tay Alice.
“Cho tớ đi với” – Nobita hớn hở, rốt cuộc cũng được đi chơi rồi. Doraemon kế bên Nobita cũng gật đầu, hai người cùng đứng dậy.
“Có đi chơi không Curtis…” – Pandora quay qua ý muốn rủ Curtis đi cùng, nhưng lại không thấy cậu ta đâu. Nhìn ra cửa thì đã thấy Shizuka và Curtis đã đứng ngay đó từ lâu rồi.
“Chờ với..”
Tio vẫn đang được “chăm sóc đặc biệt”, cậu rất muốn đi nhưng các chị vú em này sức quá khỏe, cậu không thoát được nên đành nhìn mọi người thay nhau ra ngoài đi chơi.
Mọi người đi ra gần bờ sông chơi. Các thụ (tính luôn Nobita) thì ngồi trên cỏ đan hoa, xem bói..v..v.. Còn nhóm công thì lại chơi rượt đuổi. Tiếng nói cười vang văng vẳng quanh bờ sông, tạo nên một bầu không khí vui vẻ, hào hứng.
-Cung điện của Redena
Redena nhìn Tio đang đau đớn thì nở nụ cười vui vẻ, đây là con của nàng với tên kia nha, vốn dĩ yêu ai yêu cả đường đi nhưng mỗi khi cô ta cố gắng làm quen với tên nhóc này thì nó luôn ngỗ nghịch và tranh giành thời gian của cô ta với nàng nên làm nàng không thể nào yêu thích tên nhóc này được. Redena rất có hảo cảm với Curtis, cô ta biết Curtis giống cô ta, nhìn ánh mắt của cô bé nhìn con nhóc kia là đủ hiểu.
Lúc Redena đang cười vui vẻ thì Hoàng hậu không biết từ khi nào đã đi vào phòng và nhìn cô ta bằng ánh mắt khó hiểu. Nàng đi lại gần Redena nhìn vào quả cầu kia, mắt nàng thoáng chốc đầy nước. Redena nghe được mùi hương quen thuộc thì xoay người lại, đập vào mặt cô ta đó là hình ảnh nàng mím chặt môi, mắt rưng rưng nhìn quả cầu. Redena nhăn mày, làm phép cho quả cầu biến mất, cô ta đứng lên đi lại đứng trước mặt nàng.
“Tại sao lại khóc”
“…” – Nàng vẫn mím môi, cố nén nước mắt nhưng không được, nước mắt cứ thay nhau rơi xuống.
“Ta hỏi nàng, tại sao nàng lại khóc” – Chân mày Redena nhăn lại chặt hơn, cô ta tăng âm lượng lên một xíu.
“…Hức…hức…”