[Bh-Edit] Linh Dị Cửu Thiên - Tuyệt Ca (Hoàn) - Chương 7: Gặp lại
Chương 7: GẶP LẠI
Mọi người ở đây đều không nghĩ đến Lăng Linh cùng Thiên Luân lúc trước là một đôi người yêu. Bọn họ mở to mắt nhìn hai người, trong nhà yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của từng người.
Thật lâu sau, Hoa Lôi nhìn Lăng Linh nói: ” Vậy là đã có giải thích cho tất cả mọi chuyện, cô chính là người yêu tôi tìm kiếm đời này, chính là người làm lòng tôi một nửa không trọn vẹn.”
Lăng Linh khóe miệng nhẹ nhàng xả ra, tránh đi ánh mắt tâm tình mà thành khẩn của Hoa Lôi, thản nhiên nói: “Vậy thì như thế nào?”
“Sao lại như thế nào?” Hoa Lôi kinh ngạc mở to mắt nhìn Lăng Linh, “Chúng ta nên cùng một chỗ lần nữa a~”
Lăng Linh nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nhìn cô hỏi “Lý do?”
Hoa Lôi nhìn Lăng Linh giống như nhìn thấy quái vật “Cái này cần lý do sao? Chúng ta đều không phải đang tìm lẫn nhau sao? Hiện tại tìm gặp rồi đương nhiên là nên cùng một chỗ.”
“Sự tình không đơn giản như vậy.” Lăng Linh lên tiếng “Chúng ta kiếp trước vì sao phải tách ra? Vì sao chúng ta sẽ lưu lạc tới nhân gian?”
“Chuyện này với chuyện chúng ta yêu nhau có quan hệ sao?” Hoa Lôi nói: “Chỉ cần yêu nhau là đủ rồi, quản nhiều như vậy làm cái gì? Lăng Linh, tôi hiện tại chỉ cần cô trả lời tôi, cô còn yêu tôi sao? Trong lòng của cô còn có tôi sao?” Hoa Lôi ngừng một chút, lại nói: ” Đừng quản những lời thề non hẹn biển này, lời thề chỉ là hứa hẹn. Tôi chỉ muốn cô thành thật trả lời ta từ chính nội tâm của mình.”
“Yêu cô? Tôi với cô mới nhận thức vài ngày.” Lăng Linh nhìn cô hờ hững lên tiếng.
“Có người liếc mắt một cái là có thể yêu đối phương, có người bên nhau cả đời cũng không thể yêu. Tình yêu, không quan trọng thời gian dài ngắn. Cô đừng tìm lý do.” Hoa Lôi nói.
Lăng Linh khóe miệng nhẹ nhàng xả ra một chút, ánh mắt nhìn xa xăm lên bầu trời “Có yêu, cũng là Mộ Thần đối với Thiên Luân yêu say đắm.”
Hoa Lôi cười một chút, không để tâm: “Mộ Thần chính là cô Lăng Linh, Thiên Luân chính là tôi, bất kể như thế nào, chúng ta vẫn còn yêu lẫn nhau, không phải sao?”
“Đúng vậy, chúng ta vẫn còn yêu lẫn nhau.” Lăng Linh nhẹ nhàng thở dài một hơi, trong lòng hiện lên một tầng u ám.
Hoa Lôi nắm lấy hai vai Lăng Linh, hỏi: “Như thế nào? Không vui sao? Nếu yêu tôi làm cho cô không vui, tôi tình nguyện để cô không yêu tôi.”
“Không phải chuyện này. Tôi chỉ lo lắng, cảm giác sẽ có chuyện không tốt phát sinh. Hai mươi năm qua cuộc sống an bình quá, haha, không quen đối mặt với phong bạo.”
“Phong bạo gì có thể đến?” Hoa Lôi quay đầu hỏi.
“Không biết, đây chỉ là một loại cảm giác, cảm giác có một trận phong bạo sắp đến.”
“Cảm giác cũng chưa chắc, có khi cũng sẽ không phát sinh, cái này gọi là tự làm phiền mình, buồn lo vô cớ.” Hoa Lôi cười nhẹ xoa xoa lấy mũi Lăng Linh.
Lăng Linh mím chặt môi hướng cô cười cười, trong mắt lộ ra một cỗ linh khí giảo hoạt.
“Đây không phải tự làm phiền mình, buồn lo vô cớ, thật sự sẽ có chuyện gì phát sinh.” Huyền Cơ Tử kêu lên: “Kết giới của Mịch giới và Ma giới sắp bị xông phá, đến lúc đó thiên hạ muôn dân đều phải gặp đại họa.” Hắn nói xong liền hướng hai người quỳ xuống