metruyen
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
Tìm truyện
Đăng nhập Đăng ký
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
  • Metruyen
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Novel Info

Bắt Đầu Từ Tháng Ba - Tê Chẩm Do Miên - Chương 4.3

  1. Metruyen
  2. Bắt Đầu Từ Tháng Ba - Tê Chẩm Do Miên
  3. Chương 4.3
Prev
Novel Info

À, không hiểu phải không?

Tôi cũng nghĩ vậy.

Rốt cuộc có rất nhiều điều, các bạn biết đấy, không tiện viết thẳng ra. Tôi chỉ là một kẻ lụy tình bình thường, tôi không muốn mọi chuyện trở nên quá phức tạp.

Ví dụ như tôi từng bị tổ trưởng khối mắng đến phát khóc, chỉ vì tôi khăng khăng mình nhìn thấy phấn đỏ tự viết trên bảng đen ở tòa nhà nhỏ màu trắng, hết lần này đến lần khác viết “Cứu tôi với”.

Ví dụ như lần đầu tiên tôi bị nhốt ở tòa nhà nhỏ màu trắng vì ác ý của người khác, tôi đã tuyệt vọng đến mức nào, tuyệt vọng đến nỗi tôi cũng liều mạng viết “Cứu tôi với” trên bảng đen.

Ví như tôi từng tuyệt vọng đến mức tưởng như đã mất tất cả, nhưng lại nhận được một phản hồi kỳ lạ. Vì vậy tôi cũng chọn đáp lại sự kỳ lạ đó.

Ví dụ như tôi biết ơn đến nhường nào cái bóng dáng trong suốt lặng lẽ ngồi bên cạnh tôi trong đêm cô tịch, dùng những nét chữ xiêu vẹo, hết lần này đến lần khác viết những lời an ủi tôi. Các bạn không thể tưởng tượng được nó kiên nhẫn đến nhường nào, dịu dàng đến nhường nào. Nó như một tập hợp của tình yêu.

Con quái vật thật sự là một con quái vật rất dịu dàng. Nó sẽ lặng lẽ lắng nghe tôi khóc, sẽ nương theo tấm rèm cửa phồng lên để ôm tôi. Con quái vật nhỏ viết chữ quá chậm, nên tôi tặng nó một chiếc điện thoại cũ. Nó rất nhanh đã học được cách gõ chữ, còn học được cách dùng điện thoại kể chuyện. Có khi kể những chuyện nó nhìn thấy trong đêm tối sau khi biến thành quái vật; có khi kể những mảnh ký ức cũ khi nó vẫn còn là người. Kể nó từng đi qua mỏ đá quý, và cả khối thiên thạch tình cờ xuất hiện ở ngôi trường này, nó lại bị con quái vật của khối thiên thạch đó lừa gạt như thế nào, ngây ngô đánh cược với đối phương, và sau khi thua cược ba lần, hoàn toàn đánh mất bản thân.

Đối phương đã đổi đi thân phận của nó. Xúi giục cha mẹ nó mang theo chính mình rời đi. Nó trở thành con quái vật nhỏ không ai nhìn thấy, ngày qua ngày lang thang trong tòa nhà nhỏ màu trắng này. Ngoại trừ một cái họ mơ hồ ra, không còn lại gì cả.

Vừa vặn, quãng thời gian tôi bị bắt nạt đó thật ra rất muốn chết. Nên tôi hỏi nó, hay là chúng ta đánh cược đi. Tôi thua cậu, cậu đến sống thay tôi, tôi đến chết thay cậu.

Nó không cần suy nghĩ liền từ chối đề xuất này. Nó nói tôi chưa từng đi qua mỏ đá quý. Tôi không giống bọn họ. Nếu trao đổi với tôi, ngay cả ý thức bản thân tôi cũng sẽ không còn.

Vì vậy chuyện này cứ thế bỏ qua. Tôi vốn dĩ cũng không nghĩ nhiều hơn nữa. Cho đến một lần đại hội thể thao – vì có việc gấp nên tôi bị gọi đi, tôi nhờ một cô bạn quen biết giúp tôi trông túi.

Nhưng túi của tôi bị cướp mất rồi. Những kẻ cướp túi đó, ném toàn bộ đồ bên trong ra ngoài, rải rác khắp các phòng học trong tòa nhà nhỏ màu trắng.

Tôi đành phải đi từng phòng nhặt lại từng cái. Con quái vật vô hình cũng đang giúp tôi nhặt. Lúc này, tôi thật sự vẫn chưa có chút ý nghĩ oán hận nào. Ngay cả khi tôi đã biết bọn họ không chỉ bắt nạt tôi, mà còn ngấm ngầm cười nhạo tôi – tôi đã nghe tận tai. Hàn Nặc cũng nằm trong số đó.

— Nếu truyện bị reup thì chính chủ là Karin Jenkins (Wattpad/Facebook) —

Nhưng tôi vẫn cảm thấy, có một số chuyện chịu đựng được thì tốt rồi. Chỉ là nhịn một chút mà thôi.

Cho đến khi tôi tìm lại được quyển sổ bìa bướm có khóa đó. Khi tôi tìm thấy, cái khóa đã bị đập hỏng.

Tôi mở quyển sổ ra. Số tiền kẹp bên trong, không còn một tờ nào.

Trên trang giấy, vẫn còn sót lại vết bột trắng. Tôi nhận ra loại bột này, mỗi lần Hàn Nặc chơi xà đơn, anh ấy luôn xoa rất nhiều lên tay.

Khoảnh khắc đó, tôi nghĩ, tôi phải làm gì đó.

Tôi muốn một số người phải trả giá đắt.

Tôi cũng muốn con quái vật nhỏ của tôi có một thân thể xinh đẹp.

Tôi không phải là người thông minh gì. Nhưng bạn phải tin, chỉ cần bạn chịu đặt tâm vào, luôn có người ngốc hơn bạn.

Như tôi đã nói trước đây, tạo ra một quy tắc vừa thật vừa giả không khó. Một khi bạn đã biết được điểm yếu tâm lý của một người nào đó, việc lừa gạt anh ta mắc bẫy cũng không khó.

Muốn thao túng anh ta cũng không khó. Cậu tôi đã dạy tôi rất nhiều kỹ thuật gian lận, tôi cũng có thể dạy cho con quái vật nhỏ.

Muốn lợi dụng anh ta để định vị những người khác lại càng dễ dàng. Chỉ cần bịa ra một cái gọi là quy tắc “nợ cờ bạc”, sau khi thua cược anh ta tự nhiên sẽ ngoan ngoãn mà mang theo con quái vật nhỏ của tôi, đi tìm những người không nên tồn tại đó.

Việc tương đối phiền phức là tôi đi học đại học ở nơi khác, không thể gặp lại con quái vật nhỏ. Vì vậy tôi đã cài một phần mềm email vào điện thoại của nó. Dù sao tòa nhà nhỏ màu trắng cũng có điện, cũng bắt ké được wifi trường.

Con quái vật nhỏ là một con quái vật rất ngoan. Cũng rất nghe lời. Vĩnh viễn không vi phạm bất kỳ yêu cầu nào của tôi, mỗi ngày đều vụng về chúc tôi buổi sáng tốt lành, chúc ngủ ngon, mỗi lần xử lý xong một người, cũng sẽ ngoan ngoãn báo cáo tiến độ cho tôi.

Vì vậy, khi phát hiện nó mất liên lạc với tôi, tôi không hề do dự, lập tức bay về.

Quả nhiên đã xảy ra chuyện. Rõ ràng chỉ thiếu còn thiếu một chút. Nhưng thực ra vấn đề cũng không lớn – chỉ là đứa nhỏ này có xu hướng trốn tránh thật sự hơi nghiêm trọng, gặp chuyện là tự giam mình lại. Không nghe theo sắp xếp của tôi, chẳng lẽ ngoan ngoãn chờ bị đánh chết sao?

Chỉ cần có thể nghĩ cách tìm được Hàn Nặc, chỉ cần nghĩ cách làm rõ anh ta lấy đạo cụ ở đâu, chỉ cần nghĩ cách đạt được sự tin tưởng của anh ta, chỉ cần nhân lúc anh ta không chú ý mà phá hủy đạo cụ để trừ hậu hoạn, chỉ cần khiến anh ta cảm thấy đủ nguy hiểm, ép anh ta tự đi theo con đường đã trải sẵn cho anh ta – chẳng phải mọi vấn đề đều có thể giải quyết sao?

À, không đúng, vẫn còn một chút vấn đề.

Bởi vì bước cuối cùng để hoàn thành việc đổi thân thể, không phải là giết người, cũng không phải là đánh cược. Mà là một câu “Tôi nhận thua”.

May mắn thay, như cậu tôi nói. Ván cược tốt nhất, chính là ‘gậy ông đập lưng ông’.”

Chuyện này đúng là thật phiền phức. Làm mất bao nhiêu ngày của tôi. Nhưng cũng chẳng sao, tôi vẫn muốn lặp lại một câu –

Tình cảm chân thành trao đi nên được hồi đáp.

Không phải sao?

— Hết —

Karin Jenkins: ban đầu tui đọc tâm thế chill chill, và cứ thế bị dắt như con bò 😃 tuỵt!

Nếu truyện bị reup thì chính chủ là Karin Jenkins (Wattpad/Facebook)

Prev
Novel Info

Bình luận cho chương "Chương 4.3"

Theo dõi
Login bằng
Login
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
Thông báo của
guest
Login bằng
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Like nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
ads
  • Metruyen
  • Vidian
  • Giới thiệu
  • Quy Định Về Nội Dung
  • Privacy Policy
  • Liên Hệ
  • Truyện H
  • Truyện Tiên Hiệp
  • wikitruyen

Website hoạt động bởi Giấy phép truy cập mở được cấp phép bởi Creative Commons Attribution 4.0 International

© 2013 TOP Truyện Chữ Full Hay Mới Nhất. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to metruyen

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to metruyen

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to metruyen

wpDiscuz