[Bách Hợp] [ Edit] Trọng Sinh Chi Trưởng Công Chúa - Shu [Cđ]. - Chương 72: Tính kế.
- Metruyen
- [Bách Hợp] [ Edit] Trọng Sinh Chi Trưởng Công Chúa - Shu [Cđ].
- Chương 72: Tính kế.
Oanh Nhi mặc quần áo rất nhanh thì xong, cùng Cảnh Lăng đi đến phòng khách.
Quan Dạ Quỳ cũng đã đi đến trước cửa phòng, nhìn thấy Cảnh Lăng bước đến, Quan Dạ Quỳ cũng bước đến trước Cảnh Lăng.
” Lăng quốc đối xử với khách như vậy sao?” Quan Dạ Quỳ có chút tức giận, mắt lạnh nhìn Cảnh Lăng nói ” Cư nhiên để Bản Công Chúa đợi lâu như vậy.” Kỳ thật Quan Dạ Quỳ chỉ mới đợi một chút, này thời gian xem ra rất bình thường.
” Không biết Công Chúa đến đây có chuyện gì, nếu là đến gây chuyện, mời trở về.” Cảnh Lăng nghiêm mặt, thản nhiên nói.
Vẻ mặt Quan Dạ Quỳ lộ vẻ châm chọc, ” Dù sao Bản Công Chúa cũng là muội muội mà hoàng huynh yêu thương nhất, thái độ hôm nay của ngươi, ta chắc chắn nói cho ngươi biết, ngươi muốn gả cho hoàng huynh, ngươi này nằm mơ.”
” A” Cảnh Lăng cười châm chọc, ” Bản Công Chúa đối với cái kia đồ bỏ đi hoàng huynh của ngươi không có một chút hứng thú, tốt nhất các ngươi nên cút đi thật xa.”
Nghe Cảnh Lăng nói không thích Quan Phong Dạ, hai mắt Quan Dạ Quỳ sáng ngời, ” Ngươi thật không thích hoàng huyng?”
” Loại người như vậy, Bản Công Chúa không có hứng thú.” Cảnh Lăng nói xong còn lộ ra vẻ mặt chán ghét, ” Huống hồ, Bản Công Chúa một chút cũng không muốn gả sang quốc gia khác.”
Quan Dạ Quỳ chăm chú nhìn xem Cảnh Lăng có nói dối hay không, nàng tuy rằng đối với thái độ của Cảnh Lăng có chút tức giận, nhưng là nàng càng vui mừng, ít ra không có người tranh hoàng huynh với nàng.
” Không thích thì tốt rồi.” Sắc mặt Quan Dạ Quỳ lập tức dịu hơn trước, tiến lên ôm lấy cánh tay Cảnh Lăng, nói ” Vậy Lăng thích nam tử như thế nào? Chúng ta Lương quốc có rất nhiều vĩ đại nam tử, Bản Công Chúa có thể giúp ngươi làm mai.” Nói xong như là nhớ tới cái gì, nàng nhìn xung quanh cung nữ nói ” Lăng, cho mấy người này lui xuống được không, chúng ta đang nói chuyện nữ nhi khuê phòng sao để các nàng nghe được.”
Nghe Quan Dạ Quỳ gọi tên Cảnh Lăng, Oanh Nhi có chút tức giận, ‘Lăng’ này tên gọi là của riêng nàng, chỉ có nàng mới được gọi.
” Các ngươi đều lui xuống đi.” Cảnh Lăng phất phất tay, nói với các cung nữ xung quanh.
” Ngươi cũng lui xuống đi.” Quan Dạ Quỳ cũng cho cung nữ bên người lui xuống.
Oanh Nhi cũng muốn lui xuống, đem không gian lưu lại cho hai người nhưng là mới bước chân bàn tay lại bị Cảnh Lăng nắm lấy. Oanh Nhi định rút tay về lại không được nên đành ở lại.
Chỉ trong chốc lát, trong phòng chỉ còn ba người.
Quan Dạ Quỳ nhìn Oanh Nhi liếc mắt, nói ” Lăng, cung nữ bên cạnh ngươi không cho nàng lui xuống sao?”
” Oanh Nhi không phải người ngoài” Vỗ vỗ bàn tay Oanh Nhi, đáy mắt Cảnh Lăng tràn đầy ôn nhu, ” Là người quan trọng nhất đối với ta. Còn nữa đừng gọi ta là ‘Lăng’, vẫn là gọi ta là Cảnh Lăng hoặc Trưởng Công Chúa đi, ‘ Lăng’ cũng chỉ có người quan trọng nhất của ta mới được gọi, ngươi không phải.” Lời nói của Cảnh Lăng thẳng thắng trực tiếp đem Quan Dạ Quỳ là một người ngoài nói ra.