[Bách Hợp] [ Edit] Trọng Sinh Chi Trưởng Công Chúa - Shu [Cđ]. - Chương 70: Phủ tướng quân.
- Metruyen
- [Bách Hợp] [ Edit] Trọng Sinh Chi Trưởng Công Chúa - Shu [Cđ].
- Chương 70: Phủ tướng quân.
May mắn hai người thức dậy sớm, cho dù ăn một bữa sáng như vậy cũng không có làm trễ việc đến phủ tướng quân.
Trong xe ngựa Cảnh Lăng dựa vào vai Oanh Nhi nghỉ ngơi.
” Oanh Nhi, ngươi gầy.” Cảnh Lăng nói, ” Trên vai đều là xương, dựa vào rất đau nha.”
” Nếu Oanh Nhi mập, ở trên giường sẽ đè chết Công Chúa thì sao?” Oanh Nhi khẽ cười nói.
Trong khoảng thời gian ngắn Cảnh Lăng không có phản ứng lại, ánh mắt nhìn Oanh Nhi đầy nghi hoặc.
Oanh Nhi mỉm cười, ở bên tai Cảnh Lăng lặng lẽ nói một câu.
Lập tức mặt của Cảnh Lăng đỏ lên, nhỏ giọng mắng ” Sắc quỷ!”
” Lăng, Oanh Nhi vẫn đều là sói đội lốt cừu, chẳng lẽ ngươi không biết sao?” đáy mắt Oanh Nhi tràn đầy ý cười cùng ôn nhu.
” Trước kia sao ta lại không biết đây.” Liếc nhìn Oanh Nhi một cái, Cảnh Lăng nói.
” Hiện tại, chẳng phải đã nhìn ra rồi sao?” Oanh Nhi nói.
” Ừ, đâu chỉ là nhìn ra.” Cảnh Lăng nhíu mày nói, ” Bản Công Chúa cũng đã trải qua a.”
” Lăng, nói cho Oanh Nhi biết ngươi trải qua như thế nào a?” Oanh Nhi cười cười, khẽ đưa lưỡi liếm vành tai của Cảnh Lăng.
Cả người Cảnh Lăng run lên, rụt lui thân mình, có chút tức giận, ” Không, không thể vô lễ với Bản Công Chúa.”
” Chỉ có như thế này, Lăng mới cảm nhận Oanh Nhi vô lễ a.” Oanh Nhi nói.
” Tay của ngươi cũng đã sờ tới chỗ này, còn không vô lễ sao?” Trừng mắt nhìn bàn tay Oanh Nhi sắp đụng vào ngực mình, Cảnh Lăng nói.
” A” Oanh Nhi cười cười, có chút tiếc nuối thu hồi lại bàn tay.
Sau đó hai người đều ngồi vô cùng đoan chính, Oanh Nhi cũng không có làm gì quá phận.
Xe ngựa chạy một đoạn thời gian cũng đến phủ tướng quân.
Từ trên xe ngựa bước xuống, Cảnh Lăng liếc nhìn phủ tướng quân một cái, cùng với kiếp trước không khác biệt lắm. Bầu không khí trong phủ tràn đầy u ám.
” Đi thôi, Oanh Nhi.” Hít sâu một hơi, để cho người giữ cửa thông báo một tiếng, Cảnh Lăng liền mang theo Oanh Nhi bước vào phủ.
” Công Chúa, bên này thỉnh.” Người dẫn đường dẫn Cảnh Lăng tới phòng khách, bên trong còn có hai huynh muội Quan Phong Dạ. Nhìn thấy Cảnh Lăng Quan Phong Dạ gật gật đầu, mỉm cười nhìn nàng.
Cảnh Lăng thản nhiên nhìn hắn, không có làm ra động tác đáp lại, sắc mặt Quan Phong Dạ hơi hơi trầm xuống, thật không ngờ Cảnh Lăng lại không cho hắn mặt mũi.
Trong mắt Quan Dạ Quỳ chợt lóe sáng, hưng trí nhìn Cảnh Lăng.
Mấy người ngồi đợi trong chốc lát thì Vệ Trung xuất hiện.
Vệ Trung nhìn một vòng, ánh mắt dừng lại ở Cảnh Lăng lâu một chút. Khóe miệng Cảnh Lăng gợi lên một chút châm chọc ý cười, liếc nhìn một cái. Chống lại ánh mắt của Cảnh Lăng, không biết tại sao trong lòng Vệ Trung lại toát ra một tia mất mát. Cho dù là mất đi đứa nhỏ hắn cũng chỉ thấy đáng tiếc chứ không có cảm giác mất mát.