[Bách Hợp] [ Edit] Trọng Sinh Chi Trưởng Công Chúa - Shu [Cđ]. - Chương 61: Tỉnh dậy.
- Metruyen
- [Bách Hợp] [ Edit] Trọng Sinh Chi Trưởng Công Chúa - Shu [Cđ].
- Chương 61: Tỉnh dậy.
” Oanh Nhi, ngươi xem đêm nay ánh trăng thật đẹp a.” Tựa vào trong lòng Oanh Nhi, Cảnh Lăng ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Oanh Nhi cũng ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên rất đẹp.
” Đúng vậy.” Oanh Nhi mỉm cười.
” Ngươi so với ánh trăng đẹp hơn.” Cảnh Lăng mỉm cười, nhẹ nhàng hôn một cái trên mặt Oanh Nhi.
Bị Cảnh Lăng đột ngột hôn, Oanh Nhi sửng sốt, hai má hơi hơi đỏ lên, hai mắt tràn đầy ôn nhu nhìn Cảnh Lăng, cúi đầu, hôn lên trán Cảnh Lăng, ” Lăng ngươi rất đẹp, làm cho người ta phải động tâm.”
” Vậy ngươi, thích không?” ôm lấy cổ Oanh Nhi, Cảnh Lăng mị nhãn như tơ, hỏi.
” Thích, không ai so với Oanh Nhi thích bằng.” Oanh Nhi nói.
” Hì hì, thích là tốt rồi.” Cảnh Lăng cười khẽ, dựa đầu vào vai Oanh Nhi, nói ” Oanh Nhi vai của ngươi cứng quá.”
” Vậy Công Chúa có muốn nuôi Oanh Nhi mập thêm một chút mới được.” Oanh Nhi mỉm cười nói.
” Ngô…” Cảnh Lăng cúi đầu suy nghĩ, ” Mập? Tốt a, nuôi mập một chút có thể ăn a.”
Oanh Nhi bật cười, ” Hiện tại Oanh Nhi không mập, nên không thể ăn sao?”
” Không mập, không thể ăn.” Cảnh Lăng nhíu nhíu mày nói.
” Công Chúa không muốn ăn?” Oanh Nhi mỉm cười, đáy mắt hiện lên một tia mưu kế, hỏi ” Không ăn.” Cảnh Lăng bỉu môi, ” Không có gì thịt, có cái gì ăn ngon.”
” Nếu Lăng không ăn Oanh Nhi.” Oanh Nhi mỉm cười, ” Vậy để cho Oanh Nhi ăn Lăng được không?”
Cảnh Lăng nghĩ nghĩ, gật đầu đồng ý, ” tốt.”
Oanh Nhi nghẹn cười, Công Chúa say rượu thật là đáng yêu quá đi, làm cho người ta không thể kháng cự.
” Lăng, vậy chúng ta trở về phòng rồi ăn có được không?” Oanh Nhi nói.
” vì sao?” Cảnh Lăng ngẩng đầu nhìn trời, ” Bên ngoài ánh trăng thật đẹp, vì sao muốn vào trong? Ở ngoài ăn không phải lãng mạn hơn sao?”
” Này…” Oanh Nhi nhất thời nghẹn lời. Cúi đầu nhìn Cảnh Lăng phát hiện hai gò má Cảnh Lăng đỏ ửng, thoạt nhìn mị hoặc vô cùng. Dưới ánh trăng triền miên xác thực rất thú vị. Oanh Nhi liều mạng lắc đầu, nàng như thế nào lại nghĩ như vậy! Công Chúa chính là thiên kim chi khu, sao có thể ở ngoài.
” Oanh Nhi được không?” Cảnh Lăng níu lấy quần áo Oanh Nhi, làm nũng nói, ” Chúng ta ngay tại bên ngoài ăn nha.”
Oanh Nhi nuốt nuốt nước miếng, quyết định chống lại dụ hoặc, hai tay ôm Cảnh Lăng bước nhanh hơn vào phòng, ” Lăng, bên ngoài trời lạnh, dễ bị bệnh, chúng ta vẫn là trở vào phòng a.”
” Không cần, Bản Công Chúa muốn ở ngoài.” Cảnh Lăng giãy dụa, ” Trong phòng tối như mực, Bản Công Chúa không thích.”
” Oanh Nhi cho người thắp nến.” Oanh Nhi nói. ” Như vậy sẽ sáng.”
” Trong phòng không có ánh trăng.” Cảnh Lăng nghiêm túc nói.
” Oanh Nhi đem cửa sổ mở ra một chút, để cho ánh trăng chiếu vào được không?” Oanh Nhi tận lực thỏa mãn yêu cầu của Cảnh Lăng.