[Bách Hợp] [ Edit] Trọng Sinh Chi Trưởng Công Chúa - Shu [Cđ]. - Chương 5: Cảm tình.
- Metruyen
- [Bách Hợp] [ Edit] Trọng Sinh Chi Trưởng Công Chúa - Shu [Cđ].
- Chương 5: Cảm tình.
Không có Oanh Nhi ở trong phòng lập tức mất đi nhân khí, nội tâm Cảnh Lăng phiền táo không thôi.
” Ra ngoài đi một chút, giúp thân thể hồi phục cũng tốt .” Tùy tiện kiếm cho mình một cái cớ, Cảnh Lăng quyết định ra ngoài. Càng đến gần cửa, nội tâm Cảnh Lăng càng mãnh liệt chờ đợi, chính là đang chờ cái gì đến nàng cũng không biết.
” Kẽo kẹt” Một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra.
Ánh sáng làm cho Cảnh Lăng chói mắt, theo bản năng nàng nâng tay che lại đôi mắt. Cúi đầu, tránh đi ánh mặt trời chiếu đến. Nháy mắt Cảnh Lăng nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc.
” Oanh Nhi?” Cảnh Lăng nghi ngờ hỏi, nhìn người đang quỳ trên mặt đất, trong lòng tràn đầy khó hiểu còn có một chút đau lòng, ” Ngươi quỳ nơi làm cái gì?”
” Oanh Nhi đã làm sai, nên quỳ.” Oanh Nhi cúi đầu nói. Nàng vốn tưởng rằng sẽ quỳ vài tiếng đồng hồ, không nghĩ tới nhanh như vậy Công Chúa liền xuất hiện ở trước mặt mình. Trong lòng có một niềm vui sướng.
Cảnh Lăng thở dài một tiếng, chuyện lúc nãy chỉ là việc ngoài ý muốn. Liếm ngón tay nếu đổi là người khác làm, nàng nhất định sẽ đem kẻ đó đi xử tử. Nhưng là Oanh Nhi nàng lại hoảng hốt đem đối phương đuổi ra ngoài. Oanh Nhi đối với mình có bao nhiêu coi trọng, nàng rất rõ ràng. Bởi vì vừa rồi mình đem Oanh Nhi đuổi ra ngoài chắc chắn Oanh Nhi áy náy không thôi, lại không rên một tiếng quỳ ở cửa cầu mong mình tha thứ. Này một kẻ ngu ngốc mình thật không biết nói cái gì cho đúng. Muốn nói trên đời này người khiến mình luôn mềm yếu người này nhất định là Oanh Nhi.
” Oanh Nhi” Cảnh Lăng cúi thấp người, nhẹ nhàng đem Oanh Nhi nâng dậy, ” Ta muốn ngươi đi ra, cũng không có trách ngươi, chỉ là trong lòng ta có chút loạn, muốn yên tĩnh suy nghĩ một chút”
” Là Oanh Nhi làm sai sao?” Oanh Nhi ngẩng đầu nhìn Cảnh Lăng, trong mắt tràn đầy bất an.
” Nguyên nhân là ở ta” Cảnh Lăng lắc đầu, nói: ” Suy nghĩ nhiều mà thôi”
” Công Chúa, suy nghĩ cái gì?” Oanh Nhi cẩn thận hỏi.
” Ta suy nghĩ….” Vừa muốn nói, lại nhìn thấy ánh mắt trong suốt của Oanh Nhi, Cảnh Lăng lại một lần nữa rối loạn, vội vàng dời đi tầm mắt, ” Một vài chuyện không đáng giá nhắc đến.”
Chính mình kiềm lòng không đậu liếm tay Công Chúa, bị Công Chúa nói ” Không đáng giá”, ánh mắt Oanh Nhi chợt lóe lên buồn bã, nói không nên lời tâm tình của mình. Vì làm hành động thất lễ Công Chúa mà không bị trách tội nên cao hứng hay là bị Công Chúa xem nhẹ nên thất vọng, có lẽ tất cả đều đúng đi. Oanh Nhi đè lại tâm trạng của mình, tận tức nhẹ nhàng nói, ” Nếu là ‘không đáng giá nhắc tới’, Công Chúa cũng đừng nghĩ nhiều, muốn chú ý sức khỏe của mình, đừng để bản thân mệt mỏi.” Cố ý nhấn mạnh câu ‘ Không đáng giá nhắc tới’, Oanh Nhi đã thành công nhìn thấy Công Chúa không được tự nhiên, nội tâm bỗng vui một chút.
” Ừ, ta hiểu được.” Cảnh Lăng gật đầu, ngôn ngữ khó nghe ra cảm xúc, ” Chuyện này dừng ở đây đi.”
” Oanh Nhi hiểu được.”
Sự việc liếm ngón tay cứ như vậy bị bỏ qua, chính là cả Cảnh Lăng và Oanh Nhi nội tâm đều để lại một dấu ấn.