[Bách Hợp] [ Edit] Trọng Sinh Chi Trưởng Công Chúa - Shu [Cđ]. - Chương 35: Hiểu lầm.
- Metruyen
- [Bách Hợp] [ Edit] Trọng Sinh Chi Trưởng Công Chúa - Shu [Cđ].
- Chương 35: Hiểu lầm.
” Hoàng đệ đâu?” Từ trong phòng thay đồ ra, Cảnh Lăng nhìn bên ngoài một vòng, nhưng không nhìn thấy Cảnh Phong. Nghi hoặc, hỏi.
” Khởi bẩm Công Chúa.” Một cung nữ tiến lên, cung kính nói, ” Lục điện hạ nói, có chút việc nên trở về cung trước. Công Chúa sau khi thay đồ xong, cũng nên hồi cung sớm.”
“Oanh Nhi, chúng ta trở về thôi, cũng đã muộn lắm rồi.”
” Vâng, Công Chúa.” Oanh Nhi trả lời.
Đưa ra lệnh bài cho thủ vệ giữ cửa, Cảnh Phong thuận lợi tiến nhập cung.
Nhớ tới chuyện ở khách sạn nghe thấy thanh âm ái muội, mặt Cảnh Phong đỏ lên. Đưa tay vỗ vỗ mặt của mình, đem toàn bộ những suy nghĩ tào lào bỏ ra ngoài. Hắn cũng chỉ là nghe được một chút thanh âm mà thôi, cũng không có tận mắt nhìn thấy, có lẽ là do hắn hiểu lầm. Tuy rằng Hoàng tỷ đối với cung nữ đó xác thực rất tốt, nhưng là hắn không nên suy nghĩ Hoàng tỷ như vậy. Cảnh Phong tự an ủi chính mình, nhưng là trong đầu Cảnh Phong luôn hiện ra một ít hình ảnh ái muội. Cảnh Phong hung hăng lắc đầu, hắn vẫn là nên trở về đọc sách thì hơn.
Sau đó vài ngày Cảnh Phong luôn cố ý né tránh Cảnh Lăng, cho dù có gặp mặt, Cảnh Phong liền nói dối có việc bận chạy mất, làm Cảnh Lăng khó hiểu.
” Oanh Nhi, ta nhìn rất đáng sợ sao?” Cảnh Lăng xoay người hỏi Oanh Nhi.
” Công Chúa vẫn đều đáng yêu đâu.” Oanh Nhi khẽ cười cười, nói. Trở lại trong cung Oanh Nhi lại kêu Cảnh Lăng là Công Chúa, trong cung nhiều người nhiều miệng, họa từ trong miệng mà ra. Cảnh Lăng tuy rằng có chút không hài lòng nhưng là cũng không có phản đối. Nhưng là nàng đưa ra một yêu cầu khác, lúc trên giường, Oanh Nhi phải gọi nàng là Lăng. Oanh Nhi có chút bất đắc dĩ, Công Chúa đôi khi thật giống tiểu hài tử, nhưng mà nàng một chút lại không chán ghét ngược lại còn rất yêu thích.”
” Ta nói rất nhiều lần, không được nói Bản Công Chúa đáng yêu.” Cảnh Lăng nhướn mày, ” Đáng yêu là nói tiểu hài tử, bản Công Chúa đã trưởng thành.”
” Vâng, vâng, Oanh Nhi nhớ kỹ.” Oanh Nhi cười nói.
” Oanh Nhi, ngươi nói tại sao gần đây Lục hoàng đệ luôn trốn tránh ta a?” Nhìn Cảnh Phong vội vàng bỏ đi, trong mắt Cảnh Lăng hiện lên một tia trầm tư, suy nghĩ nửa ngày, vẫn không biết vì sao. Chẳng lẽ gần đây mình làm gì dọa đến hắn sao? Để cho hắn vừa thấy mình liền bỏ chạy.
” Có lẽ là Lục hoàng tử thật sự bận?.” Oanh Nhi nói, ” Nghe nói gần đây Hoàng Thượng luôn luôn kiểm tra học vấn của Lục điện hạ đâu. Lục điện hạ tuy rằng còn nhỏ nhưng là học thức trong các hoàng tử lại rất tốt. Oanh Nhi nghĩ, Lục điện hạ gần đây rất cố gắng đâu.”
” Nếu đúng vậy thì tốt rồi.” Cảnh Lăng nói. Vì cái gì, nàng cảm thấy ánh mắt Hoàng đệ nhìn mình cùng Oanh Nhi vô cùng quỷ dị. Mang theo tìm tòi nghiên cứu, cũng mang theo một tia thẹn thùng. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nàng đều không nghĩ ra.
” Khẳng định ra như vậy.” Oanh Nhi nói.
*
Không biết như thế nào Hoàng đế lại tâm huyết dâng trào muốn cải trang vi hành, muốn nhìn xem cuộc sống dân gian. Mặc dù có không ít đại thần phản đối, nhưng là Hoàng đế lần này rất quyết tâm. Triệu tập tả tướng cùng hữu tướng, để cho hai vị Thừa tướng tạm thời chủ quản triều chính. Nếu có chuyện thật sự không thể giải quyết thì phái người báo cho hắn.