[Bách Hợp] [ Edit] Trọng Sinh Chi Trưởng Công Chúa - Shu [Cđ]. - Chương 22: Tướng Quân.
- Metruyen
- [Bách Hợp] [ Edit] Trọng Sinh Chi Trưởng Công Chúa - Shu [Cđ].
- Chương 22: Tướng Quân.
Cảnh Bình múa xong, Hoàng đế chỉ hơi hơi gật đầu, cũng không có tán thưởng nhiều. Giống như đang nhìn một cái vũ đạo không hấp dẫn.
Cảnh Bình ngẩn người khi hoàng đế lạnh lùng. Thái độ của hoàng đế khác xa với suy nghĩ của nàng. Nàng lựa chọn khiêu vũ, ngoại trừ hơn thua với Cảnh Lăng, còn có đó là bởi vì Hoàng đế vô cùng thích vũ đạo, thậm chí có thể nói là si mê. Vũ đạo của nàng tuy rằng không đứng đầu nhưng là nàng tự tin có thể làm cho Hoàng đế vừa lòng. Đến cuối cùng là nàng đã làm sai cái gì, Cảnh Bình nghĩ hoài mà vẫn không ra.
Khóe miệng Cảnh Lăng gợi lên một chút châm chọc ý cười, nàng đã đoán đúng.
Kiếp trước, Cảnh Bình dựa vào một bài vũ đạo làm náo động, thậm chí còn được ngồi bên cạnh phụ hoàng. Lúc đó, Cảnh Bình thật sự đã vượt qua mình. Kiếp trước nàng chỉ biết tức giận mà đứng nhìn, nhưng là kiếp này bất đồng. Nàng có thể ngồi ở chỗ này cười xem Cảnh Bình thất bại.
” Công Chúa, thoạt nhìn tâm tình của người rất tốt!” Oanh Nhi sâu sắc phát hiện khóe miệng hơi hơi kéo lên.
Cảnh Lăng cười nói : ” Bản Công Chúa khi nào thì tâm tình không tốt ?”
” Một thời gian, Oanh Nhi không có nhìn lén Công Chúa khiêu vũ.” Oanh Nhi không nhường nhịn nói.
” Oanh Nhi” Trong mắt Cảnh Lăng hiện lên một tia bất đắc dĩ, ” Không cần phải luôn thành thật như vậy, Bản Công Chúa sẽ cảm thấy mất mặt.”
” Oanh Nhi lần sau sẽ chú ý.” Trong mắt Oanh Nhi hiện lên một tia mỉm cười, nhưng Cảnh Lăng lại không có nhìn thấy.
Cảnh Lăng nơi này chuyện trò vui vẻ thì Cảnh Bình nơi đó lại lạnh như băng một mảnh. Tất cả mọi người đều biết, Cảnh Bình Công Chúa tựa hồ cũng không như lời đồn được sủng ái, ánh mắt nhìn Cảnh Bình cũng giảm đi vài phần tôn kính, hơn vài phần hèn mọn. Dân gian công chúa vẫn là dân gian công chúa. Ngày sinh của Hoàng thượng chỉ biết khiêu một bài múa không ra sao, dẫn đến mất mặt.
Đem xung quanh mọi người biểu tình nhìn vào mắt, Cảnh Bình ánh mắt nhiễm một tia tức giận. Lơ đãng nhìn lại ánh mắt hờ hững của Cảnh Lăng, Cảnh Bình chỉ cảm thấy tâm trạng một trận buồn bực.
” Phụ hoàng nữ nhi cũng có một bài múa…” Cảnh Lăng đứng dậy, vừa định nói, đã bị một người từ bên ngoài đánh gãy.
” Hoàng, Hoàng Thượng, khởi bẩm Hoàng Thượng!” Một thái giám vội vàng tiến vào, quỳ gối trên đại điện.
” Chuyện gì, như vậy hoang mang rối loạn.” Hoàng đế nhìn thái giám đang quỳ gối, hỏi.
Tựa hồ là do gấp gáp chạy, thái giám hít sâu hai hơi, mới nói, ” Phiêu, Phiêu, Phiêu Kị tướng quân hồi kinh!”
” Ngươi nói cái gì?” Hoàng đế đứng lên, trong mắt hiện lên một tia vui sướng.
” Hoàng Thượng, Phiêu Kị tướng quân đã hồi kinh, giờ đã đến ở ngoài hậu điện.” Thái giám nói.
” Còn không mau mời vào.” Hoàng đế nói.
Không bao lâu, Phiêu Kị tướng quân liền dẫn đi theo thái giám bước vào nội điện. Người tới mặt quan như ngọc, áo trắng tóc đen, y phục hơi phất phơ phiêu phiêu dật dật, hiện ra một cỗ phóng đãng không kiềm chế được, con ngươi đen láy sắc bén.