[Bách Hợp] [ Edit] Trọng Sinh Chi Trưởng Công Chúa - Shu [Cđ]. - Chương 14: Ghen.
Bình thường săn bắn chỉ quan trọng với các hoàng tử. Cảnh Lăng đối với săn bắn cũng không ham thích, nguyên bản muốn giống những năm trước tùy tiện bắt vài con mồi, rồi mang theo Oanh Nhi du ngoạn. Chính là, năm nay, hoàng đế đề ra phần thưởng rất mê người. Ai có thể bắt được nhiều con mồi nhất sẽ được hoàng đế ban một cái ngọc kỳ lân. Ngọc kỳ lân trừ bỏ vẻ ngoài thập phần tinh xảo, còn có một tác dụng lớn đó là có thể điều động sáu vạn cấm vệ quân. Binh quyền mặc kệ ra sao, đều rất mê hoặc. Không ít hoàng tử đều muốn có.
” Oanh Nhi, ngươi nói, Bản Công Chúa nếu có được nó sẽ như thế nào.” Cảnh Lăng lặng lẽ kề sát vào tai Oanh Nhi nói.
” Công Chúa muốn ngọc kỳ lân làm gì?” Oanh Nhi kinh ngạc hỏi.
” Lấy đến để xem.” Cảnh Lăng trừng mắt nhìn, cười nói.
” Ôi chao?” Đem đến xem, Công Chúa thật là.
” ha ha” Cảnh Lăng khẽ cười, vỗ vỗ vai Oanh Nhi. Xoay người lên ngựa, ” Đi thôi Oanh Nhi.”
” Vâng, Công Chúa.” Oanh Nhi gật đầu, cũng ngồi lên một con ngựa khác, đi theo phía sau Cảnh Lăng.
” Hoàng Thượng cảm thấy vị hoàng tử nào sẽ đạt được ngọc kỳ lân.” Chờ mọi người rời đi, Lý Công Công mới hỏi.
” Cái này là do tài năng của bọn hắn.” Trong mắt hoàng đế hiện lên tia trầm tư.
” Sưu” Oanh Nhi bắn ra một mũi tên, cách đó không xa, một con nai bị kinh hoảng vội vàng chạy mất.
” Sưu sưu” Mặt khác lại có hai mũi tên hướng con nai bay đến, một tên trúng đầu, một tên trúng bụng, bùm một tiếng con nai ngã xuống.
” Ai” Oanh Nhi thở dài, ” Ở kỵ xạ, Oanh Nhi thật sự thua xa Công Chúa.”
” A”, Cảnh Lăng khẽ cười, ” Ta là Công Chúa, kỵ xạ đương nhiên tốt hơn ngươi. Ngươi ở thư phòng đã vượt qua ta, chẳng lẽ còn muốn thắng ta kỵ xạ sao?” Nói đến đây, trong mắt Cảnh Lăng hiện lên một tia ghen tỵ. Nàng là dựa vào kiếp trước ký ức mới miễn cưỡng biết được một ích kiến thức, Oanh Nhi cư nhiên liếc mắt một cái liền hiểu được. Thật là tức quá đi.
” Công Chúa, đó là do người không chịu chăm chỉ học tập.” Oanh Nhi bất đắc dĩ nói. Trước kia là Công Chúa giảng bài cho nàng, theo ba năm sau, thì nàng giảng bài cho Công Chúa. Thái phó giảng bài Công Chúa chỉ nghe qua loa cho xong, cố tình lúc nàng giảng Công Chúa lại rất chăm chú nghe.
” Thái phó giảng thật không thú vị.” Cảnh Lăng nói, ” Vẫn là Oanh Nhi giảng hay.”
” Rõ ràng đều giống nhau.” Oanh Nhi nhỏ giọng phản bác.
” Bởi vì là do Oanh Nhi giảng, ta liền cảm thấy thú vị.” Cảnh Lăng nhìn Oanh Nhi nói.
” Giúp Công Chúa giảng bài, Oanh Nhi cũng rất vui.” Oanh Nhi trong mắt tràn đầy nhu tình, ” Trên đời này, ngoại trừ Công Chúa,cũng không có ai chịu nghe Oanh Nhi giảng bài.”
” Ngươi còn muốn giảng bài cho người khác.” Cảnh Lăng nhướn mày, ” Bản Công Chúa không cho phép.”
” Đương nhiên sẽ không.” Oanh Nhi nhìn Cảnh Lăng, nói ” Oanh Nhi vĩnh viễn chỉ có Công Chúa.”